Từ ngày có em về
Nhà mình toàn ánh trăng thề.
Giòng nhạc tình đang tắt lâu
Tuôn trào ngọt ngào như giòng suối.
Anh yêu phút ban đầu
Đẹp nghiêng nghiêng dáng em sầu.
Trong mắt em buồn về mau
Em ơi có khi nào lần gặp đây
cho mai sau.
Tiếng đàn hòa êm ái
Nhịp bước em thêm lả
lơi.
Cung điệu buồn chơi vơi
Đôi tâm hồn riêng thế giới.
Mình dìu sát đi em
Để nghe làn hơi cháy
Trong tim nồng nàn.
Tiếc thương chi trời rộng
thênh thang.
Vương vấn để rồi
một đời cưu mang.
Đk.
Giờ mình có nhau rồi
Đời đẹp vì tiếng
em cười.
Vượt ngàn trùng qua bể khơi.
Dắt dìu cùng về căn nhà mới.
Ta xây vách chung tình.
Nhiều chông gai có tay mình.
Xin cảm ơn đời còn nhau
Xin ghi phút ban đầu bằng bài
TANGO cho em.
1.
Ngày em đến mang thêm mùa xuân đôi
tám
Đời chưa đến chan
bằng nét yêu
Làn mi ướt mắt nai tròn xoe
ngơ ngác
Bé ơi, nhìn em, anh ngẩn ngơ
Và anh viết cho em bài ca mơ ước
Dù mơ ước chỉ là ước
mơ
Rồi đêm tối dáng em về
gây thương nhớ
Nhớ thương, làm anh chết
trong mong chờ
2.
Ngày em đến mang thêm mùa xuân đôi
tám
Đời chưa đến chan
bằng nét yêu
Làn mi ướt mắt nai tròn xoe
ngơ ngác
Bé ơi, nhìn em, anh ngẩn ngơ
Và anh viết cho em bài ca mơ ước
Dù mơ ước chỉ là ước
mơ
Rồi đêm tối dáng em về
gây thương nhớ
Nhớ thương, làm anh chết
trong mong chờ
Đk.
Em ơi, phài chăng chuyện ngày
xưa
Mình dấu chặt trong tim để
tránh xa trời giông bão
Hôm nay giấc mơ nào đưa
anh đến
Vùng trời đầy yêu thương
và man mác vấn vương
Em ơi, tiếng ca còn ngây thơ,
bên tiếng đàn êm mơ
Đưa chúng ta vào mong nhớ
Khi em bước qua thời hoa niên
tuổi học trò
Là khi anh ôm trái sầu bơ vơ
Từ khi bước chân em về
vui bên ấy
Ngày anh viết thêm bài lãng du
Mùi trinh nữ tóc mây huyền bay theo
gió
Biết em còn hong khi chiều đưa
Đời mấy chốc biến
mây thành cơn giông tới
Mười năm khóc sao trời
đổi ngôi
Và tiếng hát ấu thơ ngày xa
xưa đó
Bé ơi tình anh xót xa muôn đời
(2 lần)…
Đời tôi sao mãi là…biển vắng
trong hoàng hôn
Hàng cây khô đừng yên ấu sầu
chờ mưa đến
Khi… trời chưa nắng… gió lạnh
về đầu non…
Khách ơi… đừng bước
thăm vài hôm
Người đi vết chân vết
chân còn
Ai biết chăng biển đau
Từ khi không có nhau, trăng tàn quên
đưa lối
Như… một cơn xoáy… cuốn
cuồn rồi tàn mau
Vấn vương chi biển sầu…
Có thương người cũng
đã qua cầu
Còn chăng nước mắt… khăn
sầu tiễn đưa
Sao hôm vài cánh lưa thưa…
Xin cho nhắn gửi niềm riêng
với người… người ơi…
Từ đây gót son vàng, đã vắng
xa biển khơi
Tình theo con sóng trôi, xa dần rồi
quên lối
Thương… đời trăm mối…
sớm… hợp… rồi chiều tan
Khóc cho duyên mình bẽ bàng
Nằm nghe sóng vỗ từng lớp
xa
Bọt tràn theo từng làn gió đưa
Một vầng trăng sáng với
tình yêu chúng ta
Vượt ngàn hải lý cũng
không xa
Biển rộng đất trời
chỉ có ta
Thì giòng ngân hà mình cũng qua
Biển không biên giới, như tình
anh với em
Hơn cả những vì sao đêm…
Trăng nhô lên cao, trăng gác trên
đầu núi
Mây xanh xanh lơ vì đắm say
tình mới
Đến đây với em mà ngỡ
trong giấc mơ
Mắt em âu sầu là cả một
trời thơ
Không gian im nghe nhịp đôi tim hẹn
ước
Mong sao tương lai đường
trăng ta cùng bước
Xiết tay dắt nhau mình lánh xa thế
nhân
Lánh xa ưu phiền đắng
cay trần gian
Đời anh sẽ đẹp vì
có em
Ngày dài sẽ làm mình nhớ thêm
Biển xanh cát trắng, sóng hòa nhịp
ái ân
Không còn những chiều bâng khuâng….
Đời là vạn ngày sầu biết
tìm nơi chốn nào
Ta quen nhau bao lâu nhưng tình đã
có gì đâu
Nhiều khi anh cũng muốn biết
bao giờ sẽ có tình yêu
Cho lòng không thấy quạnh hiu khi
đêm rừng buông xuống tịch liêu.
Dù đời mình còn dài nhưng ngày
vui chóng tàn
Ta yêu nhau đi thôi cho mộng không
vỡ thành đôi
Từ khi anh là lính chiến không về
thăm ghé nhà em
Không còn nghe tiếng cười thâu
đêm buồn ơi sao là buồn.
Đk.
Ôâi ước mơ nhiều cũng
thế thôi
Đời chỉ làm bạn cùng
sương gió
Nghe gió đêm từng cơn ru cô
đơn
Biết cho trăng đêm nay
Chiến tranh đem thân trai đi
ngàn phương
Rừng lá rừng chập chùng, giá
lạnh trai chiến trường
Đêm nay xa quê hương xa lìa tiếng
nói người thương
Ngày anh lên đương chiến
đấu hoa lòng đã chớm tình yêu
Nhưng chờ đâu thấy người
anh yêu chờ đến xuân về chiều.
Nhè nhẹ đôi chân, lại gần
bên nhau
Tựa vào vai anh, nghe sóng xô trên biển
xanh
Nhè nhẹ đôi tay, nắm lấy
mộng lành
Vì tình đôi ta, tha thiết sao mỏng
manh
Còn được bên nhau, là còn yêu
nhau
Mình còn cho nhau, cho cả tương
lai về sau
Một vì sao rơi, tan giữa lòng
trời
Nguyện cầu cho nhau ngăn cách
sẽ không còn lâu
Gió ơi xin đừng đến
mang giá lạnh về đêm nay
Vì người yêu em sợ, sợ
lạnh buốt vai nhau
Vòng tay anh nhỏ bé biết làm sao
che cho em
Hay em chỉ là người đứng
bên lề đời anh
Kỷ niệm đẹp trăng
thơ, tình càng nên thơ
Ngoài trời trăng thanh, sao gió mưa
trong lòng em
Giọt sầu long lanh, rơi xuống
mi em
Lệ buồn quê hương, hay
nước mắt cho người thương
Vài hàng gửi anh trìu mến
Vừa rồi làng có truyền tin
Nói rằng nước non đang
mong
Đi quân dịch là thương
nòi giống
Người thường tìm sang
giàu tới
Lòng này thì khác tình ơi
Ước nguyền hứa duyên
trao người
Cầm tay súng tòng quân anh tươi
cười
Lòng thầm đang lớn ươm
đầy tơ
Nhờ trời cam quít đã lên mùa
Chờ ngày dệt xong áo chung tình
Em mang tới đồn mà tặng
anh
Lạy trời tròn năm tròn tháng
Nợ làng ơn nước đã
đền xong
Xóm làng hát câu thanh bình
Về nơi cũ tìm vui duyên lành
Đếm bước chân hoang in
trên hè phố
Đôi tay lạnh lùng, con tim não nùng
Xa tận nghìn trùng, mùa đông thiếu
em
Say quá cơn thèm, buồn mãi dâng thêm.
Một trời tự do đã đến
bên em
Ôâm đi giấc mộng cho đời
thắm duyên
Yêu trăng gió đi kẻo lỡ,
cuộc vui xuân thì.
Đời là bể dâu oán trách chi
nhau
Sinh trong trái sầu phải tìm khổ
đau.
Yêu thương đến muộn,
ngày vui qua mau, qua mau…
Cho nhau cơn đau tình nghĩa là
gì
Cho nhau chia ly mộng ước còn
gì
Bây giờ nếu còn đâu có ra đi.
Một mình bơ bơ giữa khung
trời rộng
Vừa vượt đôi tay tình
yêu màu hồng
Ââm thầm nuốt lệ lìa xa tổ
ấm.
Một ngày chia ly một trang tình
đầy
Một người ra đi còn thương
một người
Bao giờ, bao giờ mình hết
chia phôi.
Có nhớ không em dư hương
ngày cũ
Yêu nhau từng ngày lo nhau từng
ngày
Ấm lạnh mặn nồng buồn
vui có nhau
Nhưng đến bây giờ là giấc
chiêm bao.
1.Sầu mà chi em…
Lúc non sông cần trai hùng
Buồn mà chi em…
Mai anh về trong nắng êm
Đừng vì chia ly
Làm nản chí nam nhi
Vui lên đi cùng ước thề
Rồi ngày mai anh sẽ về
Đk.
Em ơi! Anh đi vì nước non
mình đợi chờ
Muôn quân đang gieo lửa khói tung
ngập mầu cờ
Thân trai ra đi nợ nước
đôi vai gánh nặng
Buồn chi cách xa vì ngày vui sẽ
không xa
Hôm nay anh đi vìø muốn duyên mình
đẹp mầu
Bao năm chia ly là mấy trăm
vạn ngày sầu
Vui lên đi em rượu tiễn
sao không uống cạn
Để anh bước đi cho
phỉ chí mộng làm trai
2.Một thời gian qua
Nước non vui niềm thái hòa
Trời Việt âu ca
Xuân qua thềm mơn cánh hoa
Vạn niềm thương yêu
Còn chờ phút xum vầy
Em xin dâng ngàn tiếng cười
Tặng người anh yêu suốt
đời.
Buồn không em
Mùa thu tan tác lá bay gọi nhau bên thềm
Buồn không em
Những chiều cô đơn xâm
chiếm hồn em
Vài tia nắng xuyên qua rèm
Hồng đôi má em cho lòng buồn
thêm
Những đêm xa nhà, đời
lữ thứ buồn không em?
Từ khi xa tiếng chân em, kiếp
sống buông trôi
Từng đêm bước lẻ
loi, bạn anh là bốn phương trời.
Tình câm nín bao năm rồi, giột
lệ mồ côi
Căn phòng tăm tối
Chỉ bóng tôi, nhìn tôi, rã rời
Buồn không em
Tình yêu trăm ngõ biết đâu mà
tìm
Còn chi em
Một đời đau thương
vỡ nát buồng tim
Thà quên phút yêu ban đầu
Để hai lối đi không một
niềm đau
Cứ xem như là, tình đã chết
tự hôm qua…
“Hôm qua tình đã chết, tôi đã
chôn nó rồi”
Tôi khóc vì chôn nó – là chôn cả một
đời
Ngày chưa quen nhau đâu biết
niềm đau
Mùa xuân bao quanh nhìn đời bằng
đôi mắt màu xanh
Rồi ta quen nhau, những đêm
hẹn ước!!
Người tìm ta bằng những
môi hôn nồng nàn…
Rồi ta yêu nhau, đâu biết ngày
sau!
Thời gian qua mau tình là mầm nhen
nhúm khổ đau…
Người mang cho ta hắt hiu niềm
nhớ
Và cho ta hạnh phúc mong manh đợi
chờ…
Có nhiều lúc ước mơ chỉ
là mộng thôi,
Tan biến theo sương mù khơi..
Lời nồng yêu ban đầu,
tình là hoa khi sắc hoa tàn úa,
Mới biết đời buồn
tênh, ngày dài đêm mong manh…
Những lúc cô đơn nghe như
trong tim dâng lên hình bóng xa vời
Tình đã phụ ta đời sao
còn lắm phong ba rã rời !!!
Ngoài kia mưa rơi, hoa lá tả
tơi..
Buồn theo mây trôi, gởi về
người đã giết tình tôi
Từ nơi xa xôi, cám ơn tình đó…
Vừa cho ta ngày tháng đau thương
ngậm ngùi !!!
Chiều thu mưa bay bay
Đường khuya vắng không
người
Dìu em trong cơn mê dài tăm tối
Làm sao cho anh đi vào nắng ấm
ban mai
Để giấc mơ đẹp
mãi trong tương lai
Bàn tay anh xanh xao vì cơn lốc ban
ngày
Bờ môi yêu như không còn hơi
ấm
Làm sao cho anh đi vào thơ ấu
xa xưa
Chỉ có em lòng vui sau cơn mưa
Ngày anh gặp đôi mắt long lanh
Lần đầu anh lạc vào hố
mê say
Dường như ta quen nhau từ
muôn kiếp
Vừa gặp lại ta đã sợ
tình cao bay
Từ khi anh yêu em là anh biết đợi
chờ
Chờ cho mau qua đêm dài tăm
tối
Mình yêu nhau đi thôi đừng lo
phút chia tay
Chỉ có em nghìn sao như đêm
nay
Em vừa nghe lời văng vắng
trong đêm
Phải chăng lời ngày đó
đang về tim
Nhắc cho em một thời đầm
ấm
Lúc tung tăng chiều hè nhập
nắng
Lúc trăng lên bên thềm đôi má
kề.
Khi hoàng hôn về vây kín không gian
Mới hay rằng hạnh phúc đang
vỡ tan
Tiếc thương cho lời nồng
ngày đó
Sớm theo anh gửi người
đầu ngõ
Bước chân đi, làm nát duyên
ban đầu
Đk.
Anh mang theo giấc mơ trong đời
Vòng tay yêu không rời
Một niềm tin vừa tới
Phải không anh? Tình vui khi đắm
say
Đời em sao chẳng may
Mới tìm vào một lần
Mà tình đã cao bay.
Con đường yêu nhiều giông
tố hôm qua
Đã hoang tàn vì vắng chân người
xa
Bóng cô đơn tràn vào ngõ tối
Tiếng mưa đêm hòa lệ tình
cuối
Cố nhân ơi, lòng chết khi xa
người…!!!
Một chiều hành quân qua thôn xưa
lúc nắng xuân chưa nhạt màu,
Chạnh lòng tìm người em gái
cũ: Em tôi đã đi phương nào?
Nghẹn ngào nhìn qua hàng tre xanh ngắm
bóng chim đua trên cành,
Giờ tìm đâu hình bóng cũ: Em
ơi! Em đi về đâu?
Về đâu em ơi lúc tình còn sâu,
lúc hương trần đời vẫn chờ
nhau giữa đêm thâu
Về đâu khi em vẫn là nguồn
sống, khi ánh xuân nồng vừa nhẹ vương
lên má hồng…
Hẹn nhau qua hết một mùa phượng
rơi, nhưng hoa chưa tàn mà lòng ai đã đổi
thay.
Thế thôi vui chi sống trong tình
đầu, nhạc “chiều hành quân” nay biết
gởi về đâu?
Để rồi một năm nơi
biên cương dấn bước
thân trên sa trường,
Ngày thì tìm vui bên chiếc súng, khi đêm
anh vui với đàn.
Dù mộng tàn phai trong thương
đau vẫn nhớ mãi duyên ban đầu
Lời thề ngày xưa đã trót
hứa: Em ơi, xin em đừng quên.
Đường chiều hoang vắng
chỉ mình tôi
Tìm đến thăm người
yêu
Người em gái nơi thành đô
Tôi người trai sóng gió tìm em
Dù đồi cao dù bão bùng
Dù sông dái ngăn cách nhau
Rồi anh với em gặp nhau đâu
Bao nhiêu ân tình
Tình ngày xưa, ngày xưa ấy
Những câu thề ước còn
say
Có chi bằng mối tình ban đầu,
em ơi
Cầm tay nhau không nói nên lời
Anh như làn mây chiều
Đến đây rồi trong phút
giây
Hẹn một ngày mai đâu có xa
Đất nước thanh bình anh
trở về
Một người em gái đứng
nhìn theo
Nhìn theo lòng bồi hồi
Đường thiên lý xa mờ xa
Anh còn đi mãi còn đi
Vì ngày mai còn đi hoài
Còn đi hoài… em ơi
Những ngày cuối cùng của năm
1968
Có những chiều mưa buồn
giăng giăng khắp lồi
Có những chiều giá lạnh tím
cả hoàng hôn
Tôi đi qua thôn xa heo hút lưng đèo
Rừng cây hoang vắng tiêu điều
Và lòng như thấy cô liêu
Mấy năm trời cuộc đời
quân nhân đây đó
Mấy năm trời xuôi ngược
cuối nẻo đường xa
Tôi đây mang tâm tư anh lính xa nhà
Mà lòng vẫn thấy xót xa
Vì non nước còn đau buồn
Ai có về miền sông Hương
yêu thương
Nhắn cho rằng người chiến
sĩ phong sương
Ngày gặp nhau từ khi lửa khói
binh đao
Người ơi giờ biết
ra sao
Đầu xuân đến nay là bao
Tóc buông dài hoa cài tung bay theo gió
Má em hồng, ấm lòng ấm cả
mùa Dông
Ôi chia ly, tâm tư ôm kín khuê pòng
Ngày đi ai nhớ ai mong
Mình tôi gói trọn nỗi niềm
Chiều Tàn
Trời man mác nắng thơm lạnh
đã dần phai
Màn đêm sao chưa buông còn thơ
thẩn
Tựa đời mong bóng ai
Bóng đôi chim non tìm đương
về
Ngại ngùng tung cánh theo làn gió đông
vừa sang
Thấy cô thôn quê lòng rộn ràng
Nhịïp nhàng quang gánh trong lòng bóng
đêm dần lan
Chiều Tàn
Làn khói ấm mái tranh hiền bao niềm
thương
Chiều ơi, mây bơ vơ từ
ngàn hướng
Lạc loài nơi chốn quê
Gió không biên cương lạc đường
về
Tràn bao ngõ tối qua mảnh lá nghe
thở than
Gió thương những mảnh
tình nghèo nàn
Cuộc đời đen tối
mong hạnh phúc khi chiều lan
Đường gập ghềnh
lạnh lẽo
Quanh co đường về khắp
nẻo xa xôi
Có bóng con đò chiều mơ
Khách qua đò làm thơ
Eâm trôi giữa trời nước
bơ vơ
Nhẹ nhàng thuyền cập bến
Dòng sông nước hững hờ
Nghe không gian như thờ ơ
Có bóng cô em thẫn thờ
Nhìn áng mây trôi
Lắng nghe chuông chiều
Mà lòng thương nhớ ai nhiều
Chiều Tàn
Đời lữ thứ kiếp
tơ tấm vẫn còn mang
Chiều
ơi ghi tâm vào lòng giấy
Rằng sầu mãi chứa chan
Cố quên những chuỗi ngày nghèo
nàn
Tìm lại giây phút đôi lòng chết
theo thời gian
Cố ghi thêm kỷ niệm nồng
nàn
Để tình thương mến
dâng đầy khắp nơi trần gian
Một đêm anh mơ mình ríu rít
đưa nhau về
Thăm quê xưa với vườn
cau thề
Bàn tay anh đan dìu em bước
trên cỏ khô
Đi trong hoang vắng chiều Tây
Đô
Bờ sông yêu xưa tà áo thướt
tha mỹ miều
Sao anh không thấy về Ninh Kiều
Dường như anh nghe đời
nặng trĩu trong màu đen
Đen như manh áo buồn chưa
quen
Ghé hỏi cỏ cây, cỏ cây khóc,
gió than van
Kể từ khi mất quê hương
gió ra khơi đưa người vượt
biển
Mẹ chờ thư về ngồi
thèm thuồng miếng trầu cay
Trẻ thơ lang thang vì cơn đói
suốt bao ngày
Vợ chờ tin chồng ngày vế
quá xa xăm
Bao năm giải phóng như thế
này phải không anh?
Ngày xưa ta quen từng viên đá
quanh sân trường
Nay nghe sao khác từ tên đường
Tàu đưa ta đi tàu sẽ đón
ta hồi hương
Tây Đô sẽ sống lại yêu
thương
Cho em quên cơn mộng ảo xa
xôi thơ ngây ngày nào
Em quên được phút trong tay
mưa bay dạt dào
Đến muôn đời sau em không
con nhớ yêu thương lần đầu
Cho em trao một lời cuối ăn
năn quê hương tội tình
Em xin được khóc cô đơn
ôi thân phận mình
Thế gian còn ai? Em xin từ giã thơ
ngây xuôi theo dòng đời
Hơi men nào cũng chẳng đủ
say
Thêm cho đầy giấc mộng
chua cay
Có nhớ phút giây lầm lỡ
Uống cho thật say
Uống quên ngày mai
Thế gian đổi thay
Quanh ta có ai
Đời còn chi trong tay
Mai đây khi hoa tàn úa xanh xao phong ba
dập vùi
Em xin nằm xuống mang theo con tim
ngậm ngùi
Giấc mơ nhỏ nhoi đưa
em vào cõi thiên thu yêu thương đời đời…
Chờ một ngày, nắng đẹp,
chiếu ngàn hoa
Như con tim mong chờ, bóng người
xa
Chờ một ngay, ngấn lệ,
hết sầu đông
Đôi môi yêu, thơm nồng, đón
tình nhân.
Đk.
Mãi luyến tiếc cuộc đời
Mang cho ta ngọt bùi,
Nhưng cho ta ngậm ngùi, khi cách
xa.
Thương qua mau tình xa,
Nhớ anh bao ngày qua,
Sẽ muôn đời, thắm trong,
lòng ta.
Chờ một ngày, gió hiền, thổi
đầu non.
Trên tay anh, em tròn, giấc ngủ
ngon.
Chiều ngày mùa, lúa ngọt, ngát tình
anh.
Thôi chia ly, anh về, nối ngày xanh.
Chờ anh, chờ đến bao
giờ
Mấy thu thuyền đã xa bờ
Nhiều đêm cô đơn nhìn cây
trút lá
Buồn quá cơn mưa hắt hiu
Đưa hồn về trong cô liêu
Tình anh lạc chốn mê rồi
Nhớ chăng người cũng
đi rồi
Ngày vui mang theo một cơn gió lốc
Lệ thắm không vơi cứ
tuôn
Ai còn nhớ đâu mà thương
Thôi anh ra đi về nơi xứ
xa
Đêm đông cô đơn buồn
cho kiếp không nhà
Lạnh giá rét buốt đời
bạc phước không chồng
Chỉ còn lại nhớ mong
Mười năm trời chẳng
thương mình
Để anh thành kẻ bạc tình
Cầu xin, xin cho mây về vui với
gió
Dù có qua bao đắng cay
Muôn đời em vẫn chờ anh.
Bóng chiều đã buông màu
Nhớ lại giấc mơ hôm nào
Ngày đôi mình còn bên nhau
Cùng chung mộng về sau
Yêu nắng vàng phơi phới
Yêu cơn mưa rào
Biết tình chẳng bao lâu
Nên trời đã cho cơn sầu
Người âm thầm gọi mưa
ngâu
Buồn cho đời bể dâu
Thương những ngày thơ ấu
Thương duyên ban đàu
Anh còn nhớ hay quên
Trên phố chiều đông người
Tay tìm thấy tay nhau
Bâng khuâng lời giã từ
Người xa người, tim còn
đau
Ta đã hẹn lần sau
Đêm hẹn ước đôi tim
Sao xuyến vầng trăng tròn
Sao trời chiếu lung linh
Soi duyên tình chúng mình
Ngày thẫn thờ, đêm dệt
mơ
Yêu quá một trời thơ
Ai đập vỡ trăng tan
Ai người giữ câu chung tình
Còn chăng kỷ niệm xa xôi
Đời chỉ là mộng thôi
Nay chỉ chờ đông tới
Đêm xuân qua rồi….
Sao anh dành bỏ em để ra đi
một mình
Giữa đêm Xuân lạnh lùng
Chim xa bầy còn thương tổ
ấm
Huống chi người tội lắm
anh ơi
Xuân năm nào có nhau mình chung ly rượu
đào
Mùi quê hương thơm ngạt
ngào
Nhưng bây giờ người đi
kẻ nhớ
Đến bao giờ lòng hết
bơ vơ
Đk.
Trùng dương sóng gào đưa
anh vào tương lai mờ tối
Em biết anh vì xôn xao trong phút giây
kinh hoàng
Đời anh đâu muốn phụ
phàng
Nhưng tình vẫn ngăn đôi
Khi bước chân lên tàu
Là ngàn năm ta chia phôi
Thương anh em mới biết
đêm dài
Mưa hay nươc mắt tuôn tráo
vì anh…
Em xin dành trái tim đã yêu anh nồng
nàn
Khắc tên anh đời đời
Mai cho dù ngàn năm sau còn nhớ
Đến câu chuyện buồn của
đôi
(1954)
Đêm nay trăng sáng quá anh ơi
Sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc
hai màu
Lênh đênh trên sóng nước mông
mênh
Bao đêm lạnh lẽo em chờ
mong gặp bóng chàng
Vượt rừng vượt núi
đến đầu làng
Đò em trong đêm thâu sẽ đưa
chàng sang vĩ tuyến
Phương Nam ta sống trong thanh
bình
Tình ngát hương nồng thắm
bên lúa vàng ngào ngạt dâng
Ơ… ai…hò…
Giòng sông mơ màng và đẹp lắm
Anh ơi ai nỡ chia đôi bờ
để tình ta ngày tháng phải mong chờ
Hò… hớ… hò… hơ…
Em và cùng anh xây một nhịp cầu
Để mai đây quân Nam về
Thăng Long
Đem thanh bình sưởi ấm
muôn lòng !
Sương khuya rơi thấm ướt
đôi mi
Tim em lạnh lẽo như chiều
đông ngoài biền thùy
Ai gieo chi khúc hát lâm ly
Như khơi niềm nhớ cuộc
từ ly lòng não nùng
Bùi ngùi nhìn cách xa ngàn trùng
Giờ đây em điêu linh nơi
quê nhà đang chìm đắm
Bao đêm thổn thức dưới
trăng ngà
Hồn đắm say chờ đón
ngáy anh về sưởi lòng nhau
Ơi… ai… hò… hò… ai… ơi… hò
Ơi… ai… hò… hò… ai… ơi…hò
Còn nhớ tên nhau xin gọi trong giấc
mộng
Còn chút thương yêu xin đưa
vào dư âm
Có phải còn yêu vì đôi lần
thầm nhớ
Mình đã thật quên cớ sao lòng
vẫn chờ.
Từ lúc em đi trong rượu
cay men nồng
Màu trắng khăn tang quanh căn
phòng cô đơn
Bão tố triền miên ngày em về
nhà đó
Buồn hắt buồn hiu ngõ đêm
sầu cô liêu
Một chiều trên đồi em làm thơ
Cỏ biếc tương vàng úa
Mộng dệt theo đàn bên người
mơ
Mới biết mình yêu bao giờ
Hỡi cố nhân ơi chuyện
thần tiên xa vời
Tình đã như vôi mong chi còn chung
đôi
Cứ cúi mặt đi để
nghe đời lầm lỡ
Đừng níu thời gian cho thêm
sầu vương mang…!!!
Chiều lên
Cho đây khóc đó
Nắng lên khi mình mất nhau
Mây ơi trôi đến phuơng
nào?
Dừng chân chia bớt cơn sầu
Giọt buồn long lanh phiến
đá
Vỡ tan trong lòng nước xanh
Người đi cho mắt thâm
sâu
Có ai quên thuở ban đầu?
Đời thay như chiếc aó,
tình không nơi nương náu
Trên thành phố bâng khuâng, mỗi
chiều,
Mỗi chiều em về
Gót nhỏ in trên lá,
Phủ quanh con đường mòn
Với nỗi buồn mênh mông
Đà Lạt đau. Ai hay? Ai biết?
Nhớ anh thông già hắt hiu
Dâng theo con nước ban chiều
Hồn em cũng lắm tiêu điều
Còn đâu trăng thanh suối biếc?
Bóng chim xa đồi ái ân
Rừng xanh tan tác cô liêu
Nhớ anh sương phủ bóng
chiều
Biết nhau mùa thu, liễu xanh mềm
rũ
Ngồi im nhìn đôi mắt em xa
vời
Tình yêu đã đến trong vòng tay
không rời
Những đêm tìm nhau, ánh trăng
huyền ảo
Tình đẹp khi e ấp không nên
lời
Mình cứ ngỡ ta gần nhau muôn
đời
Rồi ngày đó tình xa vời vợi,
Lướt theo nguồn thành sông
trở về khơi
Rồi ngày đó cách hai phương
trời
Lệ âm thấm lệ khóc chia phôi
Những đêm mưa gió tả tơi,
Tình bay bay xa khung trời
Còn chăng cơn đau tiếc
nuối,
Cho cuộc tình đánh mất đêm
vui.
Một đêm dài nhớ em, một
đêm dài trắng đêm
Nhìn sao rừng nhớ em, nhìn núi đồi
thấy em, người anh yêu trọn đời
Từ khi mình biết nhau, đời
ta đẹp biết bao
Giờ vui đời chiến binh,
bạn anh là gió sương, quê anh là muôn phương.
Nếu hôm xưa không đến
tìm em với muôn lời nồng say
Thì giờ trong bóng đêm, tình đâu
vấn vương
Và tìm ai nhớ thương
Đêm nay gối súng viết lên dòng
thư gởi em
Viết cho em, trao cả về em
Viết trong vạn niềm say vì
đời trai gió sương
Ngoài kia núi sông, thì tim này dâng cả
em
Anh xin một điều, là mình đừng
dối lừa nhau.
Đừng gây niềm khổ đau,
vì thư hồng vẫn trao.
Ngày duyên mình sánh đôi, ngày nước
Việt hết chia phôi, ta không còn đơn côi.
(sáng tác tại Đa Kao, Sài Gòn năm
1958)
1.
Không
biết đêm nay vì sao tôi buồn?
Buồn vì trời mưa hay bão trong
tim?
Đã mấy thu qua tôi vẫn đi
tìm
Để rồi buồn ơi !
Nghe tiếng mưa đêm
2.
Khi bước
chân đi lần trong cuộc đời
Lời mẹ hiền ru còn nhớ
khôn nguôi:
“Khi lớn con đi trên vạn nẻo
đời
Đừng buồn khi lúc tay còn trắng
tay”
Đk.
Mưa ơi ! Mưa ơi ! Còn nhớ
thương hoài
Nhớ khi mẹ lo sớm chiều
Nhớ nụ cười nâng niu
Đôi tay run run ánh mắt dịu
hiền
Biết tìm lại chốn nào
Mẹ ơi biết chăng
Đêm về quạnh hiu
3.
Nghe tiếng mưa rơi mà nhớ
thương nhiều
Đường về đèn khuya
in bóng cô liêu
Ai biết đêm nay tôi vẫn mong
chờ
Tìm lại những phút vui ngày ấu
thơ.
Kìa là rừng sâu âm u dưới sương
trời khuya
Một đoàn tàu đi quanh co giữa
đêm trăng đầy
Lòng tràn niềm vui đêm nay chúng
ta cùng sum vầy
Bên nhau ta hát hát mãi hát quên đường
xa
Rừng già về khuya im nghe tiếng
ca đoàn ta
Hòa cùng trời mây bao la sáng tươi
mơ màng
Vượt ngàn dặm xa gian nguy
chí trai thề tung hoành
Ra đi ta chỉ ước một
ngày mai huy hoàng
Ô! Dừng chân đây hỡi làn mây
đêm thâu lơ lững về đâu?
Ôâi! Mây thấu chăng miền Bắc
giờ đây đau thương tràn khắp đồng
sâu.
Rừng ơi! Trăng sáng lả
lướt muôn nơi.
Trăng thắm tô thêm nhạc thêm
vui
Tình Xuân chan chứa mơ ước
xa xôi
Nhưng biết đâu đời
là mộng thôi
Một hồi còi vang ngân lên
Đến bao giờ trở về
Việt Nam, thăm đồng lúa vàng, thăm
con đò chiều hoang
Đường mòn quanh co ôm chân hàng
tre thắm, nghe gió chiều nhẹ đưa
Đến bao giờ ta được
nhìn ta, ta được nìn ta trong niềm vui phố
xưa
Cô em đôi mắt ướt mang
sầu chia ly ra mừng đón anh về
Quê hương ơi, Việt Nam
nước tôi, tôi mong ngày về từng phút người
ơi
Quê hương tôi nằm cạnh
biển khơi, cho tôi tiếng khóc từ khi ra
đời
Bây giờ mình đã đôi nơi,
bây giờ buồn lắm người ơi
Thương cho ai chờ mong héo hắt,
nhắc qua để rồi đêm xuống ngậm
ngùi
Mấy năm rồi tưởng
chừng ngày qua, đêm nằm nhớ nhà, nhớ
thương từng bạn xa
Bạn vào rừng sâu, hay ra vùng sỏi
đá, thương tiếc một thời qua
Nếu mai này muôn lòng nở hoa, ta
lìa đất mới trong niềm vui chứa chan
Quê hương yêu dấu với
con đường thênh thang tưng bừng đón
ta về.
Em ơi nếu mộng không thành
thì sao
Non cao đất rộng biết
đâu mà tìm
Đường đời mịt
mờ vạn nẻo về đâu
Mong chờ duyên kiếp đưa
lối bắc cầu
Em ơi nhắc lại phút xưa
gặp nhau
Trên đê vắng người lúc
tan chợ chiều
Ngại ngùng mỗi lần anh đến
tìm em
Má em ưng hồng vì quá thẹn
thùng
Em ơi nhớ chăng thuở ấy
Mỗi khi bóng chiều xuống dần
Em về trên quãng đường
xa
Gặp nhau dù không dám cười
Nhìn nhau, nhìn nhau mà lòng vẫn vui
Em ơi phải chăng phút giây ngày
ấy
Đôi tim ước mộng bấy
lâu thành lời
Dù rằng đường đời
ngăn cách tình ta
Phút giây ban đầu mãi không phai
nhòa.
Em đi rồi, đường
xưa có nắng không anh?
Lá hoa còn xanh, hay tàn theo tháng ngày?
Giờ một mình anh, lẻ bước
trong sương mai
Người tình còn đâu, chỉ
đớn đau con tim
Em đi rồi, từ đây tiếng
hát cô đơn
Biết chia cùng ai nỗi buồn
trên xứ người
Một lần biệt ly chẳng
biết nói năng chi
Lệ tràn bờ mi thì đã quá chia
ly
Dù tình thật xa, tình vẫn còn đây
Khóe mắt u hoài vì ngấn lệ
chưa vơi
Trời buồn tình ngâu trời đem
bão tố
Mưa tuôn thành giòng thuận gió biển
Đông
Tình buồn tình xa, tình không mờ
xóa
Hai phương trời rộng tình
vẫn mênh mông.
Em ơi suốt đêm thao thức
vì em
Vì lời giã từ lúc anh ra về.
Rằng mai đây anh lại thăm
Ước nguyện trọn một
đời
Là mình luôn luôn có đôi.
Em ơi nhớ thương, thương
nhớ cả đêm
Làm sao quên được phút giây
êm đềm
Chờ mong sao cho trời sáng
Đúng giờ mình hẹn hò
Là đời quên hết sầu lo
Đk.
Sao em ngồi lặng lẽ
Để lòng anh tái tê
Hãy trả lời anh đi
Nghĩ gì mà đợi chờ
Nhiều lần chung ước mơ
Bên nhau ta cùng hứa
Quên đi chuyện năm xưa
Em biết cho chăng em
Thương em, nhớ em
Tất cả là em.
Còn gì đẹp bằng lúc ta xum
vầy,
Cầu mong sao duyên đẹp đôi
Ước nguyện cả cuộc
đòi
Là được mãi mãi gần em.
Có ai về đó hỏi thăm đôi
lời !
Hỏi rằng tình đã đổi
dời,
Hay tình còn vương bóng tôi…
Cho dù đôi ba phút thôi…
Tôi ở đây ! Giữa rừng
đồi heo hút !
Đêm sầu mặn bờ môi…
Hồn tôi lịm chết từ
khi xa người !
Xa cả niềm vui một đời
!
Biết rằng người không
có tôi,
Hoa lòng rồi đây cũng tươi…
Thương nhớ ơi ! những
ngày đông giá…
Lời ôm ấp mặn nồng…
Tôi bây giờ ! là chim kh6ng bóng mát !
Đời chôn vùi buồn vui quanh
gác vắng…
Thao thức từng đêm ! thương
nhớ càng thêm…
Đi tìm quên lãng sao nghe lòng đợi
chờ ???
Ngoài trời đổ mưa…
Mưa tràn lên má…
Hay mình đang khóc cho những ngày
lang thang !…
Có ai về cướp dùn tôi tim nàng
!
Biết tình đẹp khi lỡ
làng…
Đau buồn khi duyên trái ngang !
Bóng hình người tôi trót mang…
Đi với tôi ! suốt cuộc
đời giông bão
Tình tôi mãi là nàng.
Chờ em trên đồi vắng
Sương xuống lạnh vai gầy
Hàng thông xanh đợi nắng
Như anh nhớ mong em
Càng tha thiết ban đầu
Giờ đây mới thêm sầu
Gặp nhau chi ngày ấy
Nay mới nhiều xót xa
Hẹn rồi sao chẳng đến
Hoa vắng người cũng buồn
Tình ta như bọt nước
Chưa vui đã ly tan
Hồ xanh vẫn im lìm
Người biết đâu tìm
Ngày thương yêu còn đó
Sao cúi mặt làm ngơ
Người yêu ơi từ đây
Xin trả lại những lời
đầy ngọt ngào
Của ngày đầu quen nhau
Những đêm dài lưu luyến
Là dĩ vãng
Ôi nước mắt
Anh xin em hãy dành khóc cho chồng mai
sau
Lần nào ta gặp gỡ
Mưa cũng nhòe phố phường
Thời thương đôi lòng trẻ
Hay nước mắt ly tan
Tình ta ước mơ gì
Mà nay héo xuân thì
Tìm quên trong lặng lẽ
Xin giã từ người yêu.
Thấy chi em, trong cơn mộng
ảo
Trời ban trưa nắng đổ
thật gần
Em đến đây cho đời
mơ ước
Nắng lên đây, gò má hây hây
Ngủ đi em chôn sâu mộng ước
Lời anh ru là tiếng đàn sầu
Trên thế gian không được
chung bước
Chốn thiên đường chẳng
còn chi xa
Ta biết nhau từ bao năm trứớc
Tưởng có đôi, đời
vẫn mồ côi
Mất lối xưa con đường
đen tối
Lối đi về hạnh phúc xa
xôi
Mây vẫn trôi mà ngày vui chưa tới
Tuổi lướt nhanh nghèo mãi còn
đây
Khi trắng tay nghe tình hấp hối
Suốt cuộc đời còn lại
con tim.
Ước chi đâu một căn
nhà bé
Đàn con thơ mừng lúc được
quà
Con nước xuôi sao thuyền không
đến
Trong giấc nồng giòng lệ em
tuôn.
Giọt lệ này em cho anh hơn
tất cả.
Giọt lệ sầu em đã giết
trọn tim anh.
Đêm hôm nay trên cánh tay này
Ta cho nhau những lời nồng
say.
Chuyện tình mình xây bằng nước
mắt,
Có bao giờ tan vỡ đâu em ?
Lời thề nguyện muôn năm
sau anh vẫn nhớ.
Nụ cười này, đôi mắt
đó làm sao quên.
Anh xin hôn hôn lên suối tóc mềm
Cho anh đi trong mộng thần
tiên
Từ giờ này anh nâng giấc ngủ
triền miên.
Đk.
Lời buồn nào trao hết đi
em
Vì tình yêu đôi ta là thế
Quên muộn màng, yêu trong vội vàng
Chưa cạn lời đêm đã
vội tan.
Còn buồn nào hơn phút chia tay
Tìm nụ hôn cho nhau lần cuối
Em bui ngùi, anh lo sợ nhiều
Trên đường về, đêm
vắng đìu hiu.
Tàn hẹn hò, em suy tư, anh thức
trắng
Gần một người, sao vẫn
thấy lòng cô đơn.
Khi xa em, đau buốt tâm hồn.
Nghe quanh đây, đâu cũng là em.
Và từng hồi, ngoài hiên lá rụng
buồn thêm.
Trời làm chia ly những người
âm thầm tìm yêu
Để lòng con thương tiếc
nhiều câu chuyện ngày xưa
Thương cho một Mẹ ôm con
Đêm đêm trông chồng trên non
Đá ơi nghìn năm chưa mòn.
Rồi ngày hôm nay có người nói
chuyện tình yêu
Mình vừa trao nhau những ước
hẹn về sau
Thân trai giữa thời binh đao
Ra đi xây mộng mai sau
Em ơi gắng đợi chờ
nhau
Đk.
Mai kia anh về
Em có nhớ chăng câu thề ngày
xưa
Tiếng sáo ban chiều
Gọi buồn thương bao nhiêu
Mà lòng sao thấy cô liêu
Lệ buồn tràn hoen đôi mắt.
Ngày nào anh đi có người em
nhỏ chờ mong
Một mình bên sông đếm từng
lá vàng nhẹ trôi
Mong cho cuộc đời mai sau
Duyên ta không đượm thương
đau
Em ơi gắng đợi chờ
nhau…
Ai đã đem hoang tàn đổ
nát
Đem ái ân xa mãi tình em
Còn mong chi khi mộng dở dang
Tình chưa vui lệ đã ngập
tràn
Anh đã cho em vạn niềm tin
Như đã cho em bao hạnh phúc
Đớn đau này biết ngỏ
cùng ai ?
Anh ơi…
Xưa có nhau duyên không trọn lối
Nay lẻ loi duyên mãi xa vời
Biết bao giờ kỷ niệm
cho nguôi ?
Anh nhớ chăng quen nhau ngày ấy
Nghe ngất ngây len lén vào tim
Lần xuôi tay cho nhục trào dâng
Là lần em thay cả cuộc đời
Từng đêm dài ai hay
Lời mặn nồng bên tai
Giờ tìm đâu thấy anh trên thế
gian này
Ước mơ thầm xa xưa
Tàn dần theo khói mờ
Nỗi lòng chua cay
Aâm thầm xé nát tim em
Biết không anh bàn chân cô đơn
Leo từng con dốc nhỏ
Phố xưa mờ chôn chặt
cả đời em
Làm sao em lau khô giòng nước mắt
Mới hay rằng lòng mãi mãi yêu anh.
Hãy đến đây cùng em
Cất tiếng ca cùng em
Người yêu ơi em vẫn chờ
anh
Lời này em viết riêng cho người
Từ ngày trăng vỡ tan thành
đôi
Từng giọt sầu rơi rụng
mãi trong đời
Em vẫn thương yêu anh
Người tìm hạnh phúc chi xa
vời
Một lần tim vỡ thêm buồn
thôi
Dù mộng lòng không tròn khúc chung đôi
Em vẫn thương yêu anh
Dêm nao dưới trăng huyền
diệu
Đôi mình có nhau
Giờ cũng bóng trăng ngày xưa
Đôi mình mất nhau
Hã đến đây cùng em
Cất tiếng ca cùng em
Điệu Samba cuồng quay
Trong đêm vắng anh
Tiếng ca như không nồng nàn
Anh nào có hay?
Hạnh phúc không xa tầm tay
Sao đành vút bay
Hãy đến đây cùng em
Nối tiếp cung đàn êm
Người yêu ơi
Em vẫn chờ anh.
Tiễn anh đi rồi, em về
gác lạnh đìu hiu
Ngoài trời trăng tỏ, mà sao
ướt đôi mi gầy
Bóng đêm ngỡ ngàng vì quạnh
hiu
Khép đôi mi lại càng thương
nhiều
Trời ơi thương nhớ,
bao năm mặn nồng bây giờ lìa xa
Em thương anh, từ nay cách biệt
nụ cười
Dường xa gió lạnh mưa
nhiều
Và đời em đắng cay trăm
chiều
Bao năm rồi, một ngày chưa
sống xa nhau
Ngọt bùi chia sớt cho nhau
Mà giờ này sao lắm thương
đau
Mấy đêm qua rồi, nghe từng
lá rụng ngoài hiên
Từng hồi chuông đổ mà
thêm tái tê trong lòng
Vắng anh cô phòng càng quạnh hiu
Nhớ anh nhớ từng làn hơi
thở
Giờ đây mới biết, xa
anh sẽ làm chết cuộc đời em.
(sáng tác năm 1954)
1.
Kìa thôn quê dưới trăng vàng
bát ngát
Aùnh trăng thanh chiếu qua làng xơ
xác
Chiếu hồn quê bao khúc ca yêu đời
2.
Mừng trăng lên chúng ta cùng múa
hát
Ước mong sao lúa hai mùa thơm
ngát
Lúa về mang bao khúc ca tuyệt vời
Đk.
Lờ lững trôi qua trôi mãi trong
chiều tà
Tiếng tiêu buồn êm quá
Hồn ngất ngây trong tiếng
hát đưa nhịp nhàng
Tiếng cười thơ ngây
Mịt mùng đêm thâu cung hằng
chênh chếch bóng
Khuất sau rặng tre
Tiếng ai hò chập chùng xa đưa
Hò là hò lơ hó lơ hò lơ
Nầy anh em ơi ! Giã cho thật
đều, giã cho thật nhanh
Giã cho khéo kẻo trăng phai rồi
Khoan hò khoan tiếng chày khua vang mãi
trong đêm dài.
3.
Cười lên đi trăng sắp
tàn bóng xế
Hát lên đi để nung lòng nhân
thế
Để đồng xanh vui khúc
ca ngày mùa