
LAM PHƯƠNG: NIỀM
LẠC QUAN TRONG D̉NG NHẠC BUỒN
LAM PHƯƠNG VÀ CHÚNG TA
TÁC
PHẨM VÀ TÁC GIẢ
CUỘC ĐỜI LAM PHƯƠNG
T̀NH
CA LAM PHƯƠNG: ĐẦY ẮP CÁI ĐĂ CHO
ĐI, ĐĂ HẾT và CHỜ PHỤC SINH
LAM PHƯƠNG:
NIỀM LẠC QUAN TRONG D̉NG NHẠC BUỒN
ĐỖ HỒNG
ANH
Nếu ḍng nhạc
Lam Phương dễ dàng ḥa nhập vào ḷng người
bởi những ngôn từ đơn sơ, đầy
cảm xúc và những giai điệu êm ái trữ
t́nh th́ cá nhân người nhạc sĩ tài hoa này
cũng dễ dàng chiếm trọn cảm t́nh
mọi giới bằng một nụ cười
đôn hậu và một giọng nói nhỏ nhẹ
chân t́nh. Rơ ràng là có một sự tương đồng
nhất định giữa các ca khúc và nhạc
sĩ. Mỗi ca khúc đă chiếu rọi vào một
phần nhỏ trong đời sống của
chính tác giả.
Đời sống
của Lam Phương trải qua nhiều nỗi
cơ cực và là một tấm gương phấn
đấu không mỏi mệt. Và có lẽ v́ đă
nếm nhiều gian nan nên nhạc sĩ đă
thành công rất vinh quang trong sự nghiệp âm
nhạc với trên 200 nhạc phẩm thời
danh trải dài suốt hơn 50 năm sáng tác.
Ông là một nhạc sĩ có sáng tác bị sửa
đổi lời ca nhiều nhất.
Lam Phương
tên thật là Lâm Đ́nh Phùng, sinh ngày 20/3/1937 tại
Rạch Giá. Xuất thân là trưởng nam trong
một gia đ́nh ly tán v́ chiến tranh. Mẹ
ông phải chật vật một ḿnh tảo tần
nuôi sóc 6 người con. Do đó, Lam Phương
rất thương yêu mẹ. Năm mới lên
10 tuổi, v́ cuộc sống ở quê nhà quá khó
khăn, ông phải một thân bơ vơ lên Sài
G̣n kiếm sống và hy vọng phụ giúp phần
nào cho gia đ́nh. Buổi ban đầu, Lam Phương
tá túc tại nhà một người bác ở Tân
Định. Sau khi cuộc sống đă tạm
ổn định, ông mới rước mẹ
và các em lên theo. Cả gia đ́nh dọn tới
một ngôi nhà mướn cũ kỹ, chật
hẹp trong con hẻm lầy lội ở khu
Đa Kao. Có những đêm mưa nước
dột từ trên mái xuống và chảy tràn vào
nhà. Cái hiện thực ê chề, cơ cực
đó đă được Lam Phương ghi
lại trong “Kiếp Nghèo” và “Đèn Khuya”. Có người
bảo Lam Phương bi quan, yếm thế v́
giai đoạn gian nan này. Thế nhưng, thực
sự ông đă cố phấn đấu để
vươn lên từ kiếp nghèo.
Lam Phương
có cơ duyên với âm nhạc nên được
nhạc sĩ Hoàng Lang dạy miễn phí căn
bản nhạc lư. Ngày nay, ông vẫn c̣n nhắc
đến người thầy cũ bằng
tất cả sự kính nể biết ơn.
Sự nghiệp
âm nhạc của Lam Phương bắt đầu
với tác phẩm “Chiều Thu Ấy” vào năm
1952. Nhưng hai năm sau, “Chuyến Đ̣ Vĩ
Tuyến” và “Kiếp Nghèo” mới thực sự
tạo tên tuổi cho ông.
Khi Lam Phương
xoay qua sáng tác loại dân ca theo thể điệu
mambo th́ những ḍng nhạc mới này của
ông đă thẩm thấu vào ḷng mọi tầng
lớp dân chúng rất nhanh. Những ca khúc rất
thịnh hành lúc bấy giờ như: “Khúc Ca Ngày
Mùa”, “Trăng Thanh B́nh”, Nhạc Rừng Khuya”...
đă làm say mê bao người yêu nhạc.
Ḍng nhạc Lam
Phương phần lớn thường bắt
nguồn cảm hứng từ hiện thực
vui buồn và phần khác từ óc tưởng
tượng phong phú trời cho. Có lần, Lam Phương
chỉ nghe tiếng gơ nhịp trên chiếc phản
gỗ để ru con của một người
hàng xóm bên nhà mà tưởng tượng ra đó
là những tiếng chày giă gạo trong “Khúc Ca Ngày
Mùa”. Những ca khúc bán chạy nhất của
ông vào cuối thập niên 1950 như: “Chuyến
Đ̣ Vĩ Tuyến”, “Đoàn Người Lữ
Thứ”, “Sầu Cố Đô”, “Lá Thư Miền
Trung”, “Bức Tâm Thư”, “Nắng Đẹp Miền
Nam” đă đưa Lam Phương ra khỏi
kiếp nghèo.
Đến năm
1958, Lam Phương lên đường nhập
ngũ. Khúc quanh này của cuộc đời ông
được phản ảnh qua những bản
nhạc lừng danh như: “Chiều Hành Quân”,
“T́nh Anh Lính Chiến”, “Kiếp Tha Hương”...
Một năm sau, khi giải ngũ, ông gia nhập
ban văn nghệ Bảo An và đoàn văn nghệ
Hoa T́nh Thương, rồi cộng tác với
Biệt Đoàn Văn Nghệ, đài phát thanh
Sài G̣n và Quân Đội. Ngoài ra, Lam Phương
c̣n hợp tác với các ban nhạc trên đài phát
thanh như ban Hoàng Lang, Vơ Đức Tuyết,
Văn Phụng, ban kịch Thẩm Thúy Hằng
và ban kịch Sống của Túy Hồng.
Cuối thập
niên 1960 – thời kỳ vàng son nhất của
ông – Lam Phương lập gia đ́nh với Túy
Hồng. Người ca kịch sĩ này đă
tŕnh bày một cách hết sức truyền cảm
những ca khúc của ông như: “Mộng Ước”,
“Thu Sầu”, “Phút Cuối”... nhưng rất tiếc
bà chỉ nổi tiếng trong lănh vực kịch
nghệ.
Sự thành công
vượt bực của Lam Phương trong
giai đoạn này khiến cho các nhà xuất bản
ban đầu tẩy chay, không phổ biến
những sáng tác của ông, nhưng sau đó, khi
thấy Lam Phương tự xuất bản
và phát hành mà tên tuổi vẫn đi lên, họ
lại t́m tới thương lượng để
mua các tác phẩm của ông với giá thật
cao. Nhờ thế, Lam Phương đă qua được
cơn bỉ cực và an cư trong những ngôi
nhà khang trang ở khu cư xá Lữ Gia và rồi
trên đường Nhật Tảo. Thế là
sau gần 20 năm chống chọi với kiếp
nghèo, ông đă mang lại những điều
mà người mẹ hiền hằøng mơ ước.
Cùng với làn
sóng người Việt đi t́m tự do vào ngày
30/4/1975, Lam Phương xuống tàu Trường
Xuân rời quê hương và trở thành một
trong những người Việt Nam đầu
tiên định cư trên đất Mỹ. Cư
ngụ ở California một thời gian, sau đó
ông sang Paris. Ḍng nhạc của ông giờ đây
có vẻ chải chuốt, hoa mỹ hơn. Nhất
là khung cảnh lăng mạn, thơ mộng và cổ
kính của kinh thành ánh sáng đă ảnh hưởng
ít nhiều đến ḍng nhạc của ông. Lam
Phương cảm thấy phóng khoáng, thoải
mái hơn trong việc sáng tác v́ không c̣n bị g̣
bó, đóng khung hay vướng bận trong vấn
đề sinh kế, thương mại nữa.
Đây là lúc những nhạc phẩm trữ t́nh
nhất ra đời như: “Mùa Thu Yêu Đương”,
“T́nh Hồng Paris”, “Cho Em Quên Tuổi Ngọc”...
Ưu điểm
đặc biệt của nhạc sĩ Lam Phương
là ông có thể sáng tác theo mọi thể điệu
và mọi đề tài cho mọi giới yêu nhạc
trong mọi hoàn cảnh. Ḍng nhạc Lam Phương
là một thứ âm nhạc nha phiến có khả
năng làm đắm say ḷng người. Người
nghe thật sự đă rung động trên từng
nốt nhạc du dương và từng ngôn ngữ
thân quen của ông. Họ cũng có thể trông
thấy hiển hiện từng góc đời
thăng trầm của Lam Phương và từng
khúc quanh lịch sử trong mỗi bản nhạc
của ông.
Sau khi ông chia tay
với người bạn đời, nỗi
xót xa, cay đắng trong đời ông vội
vàng hiện h́nh trong những sáng tác như: “T́nh
Vẫn Chưa Yên”, “Lầm”, “Một Đời
Tan Vỡ”...Bên cạnh những đổ vỡ,
cuộc sống t́nh cảm của Lam Phương
c̣n có những mối t́nh bất ngờ, không chờ
đợi . Người nhạc sĩ này chẳng
những tài hoa mà c̣n đào hoa nữa. Có rất
nhiều người mến mộ tài năng
ông cũng như cung cách khiêm tốn, hoà nhă của
ông, cho ông những niềm an ủi vô bờ. Đó
là sức sống mới cho những ca khúc lẫy
lừng sau này của Lam Phương như: “Bài
Tango Cho Em”, “Cỏ Úa”...
Ngày 13/3/1999, Lam
Phương bị đứt mạch máu năo phải
vào bệnh viện cấp cứu và hậu quả
là ông bị liệt nửa thân người. Biến
cố này đă khiến ḍng nhạc Lam Phương
phải tạm gián đoạn. Tuy nhiên, ông chưa
hề tỏ ra bi quan mà vẫn tiếp tục
phấn đấu với bệnh tật. Cuối
năm 2002, mặc dù t́nh trạng sức khoẻ
chưa mấy khả quan và chưa thể ôm đàn
guitar sáng tác được như trước,
Lam Phương đă cố gắng phi thường
để tưởng tượng ra từng
âm giai trong đầu mà viết nên ca khúc “Hạnh
Phúc Mang Theo”.
Hiện ông đang
sống tại Garden Grove, California, trong một
căn nhà xinh xắn. Hằng ngày ông đều
dành th́ giờ tập luyện đi đứng
và theo dơi báo chí, truyền h́nh. Hằng ngày nhạc
sĩ Lam Phương vẫn ngồi đó trong
căn nhà nhỏ với nụ cười thân
thiện, những câu bông đùa ư nhị và ánh
mắt lạc quan tin tưởng. Chính niềm
lạc quan hiếm có đó đă đưa sự
nghiệp âm nhạc của Lam Phương từ
một “Chiều Thu Ấy” cho đến một
“Hạnh Phúc Mang Theo” với hàng triệu triệu
con tim rung cảm.
DUYÊN ANH
Mỗi nhạc sĩ của chúng ta
là một tài năng. Tôi muốn nói tới những
người nhạc sĩ không làm chúng ta chán ghét
âm nhạc. Đừng so sánh bởi v́ chẳng
bao giờ có so sánh trong nghệ thuật. Anh chỉ
có thể nói anh thích Lam Phương hơn người
này, kém người nọ. Ai dám bảo ai nhất?
Và ai dám bảo ai bét? Nghệ thuật đâu phải
là món hàng. Cũng không hề thấy tiêu chuẩn
thưởng ngoạn nào đặt ra. Chúng ta có
hàng ngàn thứ tự do, kể cả tự do thưởng
ngoạn âm nhạc. Anh cứ nói anh không thích nhạc
Lam Phương. Tùy ư anh. Nhưng, công b́nh và công khai
mà nói, đă hàng mấy thế hệ thích nhạc
Lam Phương, hát nhạc Lam Phương, say mê
nhạc Lam Phương từ năm 1954.
Những người bằng tuổi
tôi hẳn chưa quên Khúc Ca Ngày Mùa. Lam Phương
tự giới thiệu với chúng ta ca khúc mộc
mạc bảng lảng chất dân ca miền Nam
ấy. Khúc Ca Ngày Mùa từ Sài g̣n phát đi, trên sân
khấu những đại nhạc hội tưng
bừng, trong máy thu thanh vang vọng tới cùng khắp
đồng quê Nam Bộ. Người lớn hát,
trẻ con hát. Rồi ban hợp ca Thăng Long đưa
nó vào tâm hồn mỗi người những nét
đơn giản, chân t́nh cưa người miền
Nam. Lam Phương – đừng nói đếán
tài hoa hay tài tử ở đây – bỗng trở
thành biểu tượng. Cho đến Ngày Tạm
Biệt th́ chính cả Phạm Duy cũng ngây ngất
cái âm hưởng lâng lâng của miền Nam nguyên
khối, nguyên vẹn không chế biến, Ngày Tam
Biệt là tất cả ù ơ xao xuyến, ḥ lơ
t́nh tự, trữ t́nh Nam Bộ cộng lại.
Nó là khúc hát từ trái tim miền Nam bốc ra, lan
tỏa, mênh mông, vời vợi và buồn ơi
xa vắng. Tôi đă nghe T́nh Nghèo, Ḥ Lơ của
Pham Duy. Tôi đă nghe Tiếng Cửûu Long của
Phạm Đ́nh Chương. Tuyệt diệu lắm.
Mà vẫn thấy thiếu cái ǵ đó của miền
Nam . Gần đây, khi c̣n ở quê nhà, nghe Dáng Đứng
Bến Tre của Nguyển Văn Tí đă say sưa
nhiều nhưng khó cảm. Có chi lạ đâu,
Ngày Tạm Biệt ở trái tim người miền
Nam Lam Phương đôn hậu trào ra. Máu Miền
Nam chẩy về tim Lam Phương. Và ngày Tạm
Biệt là gịng sông êm đềm bắt nguồn
từ một trái tim thu gọn mấy trăm năm
đấùt mới. Đáng lẽ gịng sông chia làm
trăm khúc ngh́n ngành luân lưu đến vô tận.
Tiếc thay, Lam Phương đă dừng lại
ở Ngày Tạm Biệt. Anh bỏ cái anh có mà người
khác không có, anh bỏ nàng Kiều Nguyệt Nga ngơ
ngác bên bờ sông Tiền, sông Hậu chạy theo
những cô gái thiếu chung thủy bằng những
ca khúc mà người Sài G̣n tố lăng gọi
là “Thời Trang Nhạc Tuyển”!
Lam Phương đă đi xa hơn,
xa cả quê hương lẫn xa đường
sáng tạo. Anh tung hoành châu Mỹ. Anh thao túng châu
Aâu. Anh viết ca khúc rất hăng và rất thành
công. Tuổi trẻ lưu vong hôm nay tiếp tục
say mê anh. Anh định nghĩa giá trị của
sáng tạo. Giản dị lắm, như tâm hồn
anh, như đời sống anh. Sáng tạo là phải
có ca khúc mới. Phải có. MỚI. MỚI. Rồi
ca khúc ra sao, tính sau. Lam phương phản kháng
những anh nghệ sĩ già nua lụ khụ, hết
thời khỏa lấp sự về chiều của
ḿnh bằng cách giải thích trong sơn say khướt:
“Thời đại này, giá trị là từng bài
báo nhỏ, không phải tác phẩm lớn.” Sự
giải thích đă là tiếng nói chết rồi.
Viết sao nổi nữa những con người
chỉ dám cao ngạo nhờ men rượu! Lam
Phương không cao ngạo giả vờ. Anh rất
chân thành, đều đặn gửi tới tuổi
trẻ hôm nay những ca khúc mới nhất của
anh. Dẫu đă rời sông Tiền, sông Hậu,
anh vẫn đi dọc sông Potomac, sông Seine… Anh chưa
dừng lại. Để say rượu. Vỗ
ngực huênh hoang. Và tuổi trẻ c̣n yêu mến
anh, c̣n hát, c̣n nghe nhạc của anh.
Người nghệ sĩ sáng tác y
hệt kiếm sĩ. Trong đờøi, chỉ có
vài tuyệt chiêu thôi và trên đời, chỉ vài
lần Hoa Sơn luận kiếm. C̣n lại rặt
là những chiêu thức Sơn đông bán thuốc.
Để sống. Bởi có ai gửi tiền nuôi
nghệ sĩ hàng tháng đâu. Người ta sang
lậu băng nhạc, in lậu sách th́ đông
lắm. Và chính bọn tiêu bạc giả, bọn
sâu bọ nghệ thuật này tích ồn ào bắt
nghệ sĩ phải thế này thế nọ.
Lam Phương đă có một tuyệt chiêu: Ngày
Tạm Biệt. Tưởng đă quá nhiều.
Anh được quyền múa loạn. Nhưng
niềm mong ước của những người
yêu mến anh, của tôi là, ngày nào đó, thấy
anh đứng trên bờ sông tâm tưởng cũ,
mở lối về nguồn, khơi vét trăm
nhánh ngh́n con. Để dân tộc có nhiều, thật
nhiều ca khúc mang hơi thở nồng nàn, đôn
hâïu, xao xuyến, bồi hồi của miền
Nam yêu dấu.
Paris, ngay 2-23-1984
TÁC
PHẨM VÀ TÁC GIẢ
NGUYỄN Đ̀NH
TOÀN
Nhạc sĩ sáng tác (sinh trưởng tại miền Nam)
của chúng ta rất nhiều. Nhưng h́nh như
chỉ có hai người nhạc toát ra một cách
rơ ràng cái chất lăng mạn, nóng bức đặc
thù của miền Nam là Nguyễn Mỹ Ca và Lam
Phương.
Lam Phương, cho đến giờ phút này, có thể nói
dược rằng, ông đă dâng trọn đời
ḿnh cho âm nhạc. Và sự đóng góp của Lam
Phương đối với nền âm nhạc
Việt Nam là quan trọng.
Lam Phương sáng tác rất sớm. Những ca khúc đầu
tiên của ông được phổ biến khi
ông chưa đầy hai mươi tuổi. Nay
th́ tóc ông đă bạc
Ông viết về nhiều đề tài. Nhưng đều
là những ǵ gần gũi với đời sống:
Một đêm trăng, Một ngày mùa, Một cuộc
chia tay, Một lần gặp gỡ… Nhạc Lam
Phương tràn ngập thiên nhiên. Và thiên nhiên trong
nhạc cũa ông lúc nào cũng trong sáng. Cái trong
sáng được giữ măi đến sau này,
dù là trong những bản t́nh ca đau đớn.
Nhạc Lam Phương giản dị, dễ thuộc. Cái
đằm thắm, cái quyến rũ của nhạc
Lam Phương, nằm trong chính sự giản
dị.
Có thể ví tâm hồn Lam Phương với những con
kênh, khác hẳn nhữơng ao, hồ.
Ao hồ, lớn nhỏ, kích thước và mực nước
đều nhất dịnh, có một vẻ ǵ đó
âm thầm, che dấu.
Con kênh đầy vơi với thủy thiều. Khi nước
rút đi, nó phơi bầy đến cả sự
khô cạn, như một tấm ḷng khi cho cho hết
và cũng không c̣n ǵ cân che dấu. Lúc thủy thiều
trở lại, kênh lại tràn đầy, nhẩy
bờ.
Nhạc của Lam Phương, t́nh ca của Lam Phương,
đầy ắp cái cho đi đă hết và chờ
đợi phút phục sinh, để có thể
cho đi thêm nữa ấy.
T́nh ca của Lam Phương buồn, nhưng đó la nhũng
lờiø thở than nhiều hơn trách móc.
CUỘC
ĐỜI LAM PHƯƠNG
NGUYỄN HÙNG NHIÊN
VÀO ĐỜI, THIẾU CƠM ÁO VÀ
T̀NH PHỤ TỬ!
Nhạc
sĩ Lam Phương sinh ra ở một xóm nghe
ngoại ô thành phố Rạch Giá, và không có may mắn
được đến trường lớp
Ââm nhạc bởi tuổi thơ là một chuỗi
ngày cơ cực, cô đơn. Mới tṛn một
tuổi, đă thiếu sự chăm sóc của
người Cha: ông bỏ mặc hai mẹ con sống
côi cút, đi theo tiếng gọi cũa t́nh yêu mới.
T́nh mẫu tử lớn mạnh và theo anh suốt
cả cuộc đời, bàng bạc trong nhiều
bài ca, cho đến khi luống tuổi, anh viết
rieng hai bài Khóc Mẹ và Tạ Ơn Mẹ để
dành tặng người. Hai bài này đă được
gửi đến thính giả qua hai giọng ca
Thái Châu và Như Quỳnh trong tape video Thúy Nga Paris
By Night.
Bối
cảnh xă hội miền Tây những năm 1940
vẫn c̣n lệ thuộc vào thực dân Pháp và những
điền chủ giàu ruộng đất. Người
dân đa số nghèo, phải đi làm công, làm mướn,
một nắng hai sương. Nhạc sĩ Lam
Phương cũng như dân gian đều thấm
thía câu thơ trở thành ca dao:
Thuế sống rồi đây quá nặng nề,
Rồi con ở mướn hay làm thuê
Hoàn
cảnh nghèo quá không cách ǵ xoay xở nổi, phải
bỏ xứ mà đi. Ngày cuối cùng cầm đùm
áo quần ra bến xe đ̣ ṃ đường lên
Saigon hoa lệ đi ở đậu một nhà
bà con, cậu bé đa cảm này dạo tới dạo
lui khắp khu vườn bé nhỏ có những con
mương nước bùn đen và đàn cá tra
để thu hết mọi h́nh ảnh quê nhà trong
giờ giă biệt. Cậu biết chuyến đi
này là chuyến đi định mệnh, quyết
t́m cơm áo, khó ngày trở lại chốn vườn
xưa. Gần nửa thế kỷ sau bên cốc
trà đậm đạc thơm ngon đăi khách,
dưới làn khói thuốc có menthol vần vũ
trong một căn apartment thành phố Garden Grove,
người nhạc sĩ vẫn bùi ngùi khi nhắc
lại kỷ niệm khó quên thuở ấu thơ
này.
H́nh
ảnh rơ nét nhất c̣n in đậm trong kư ức,
là những buổi tối cầm quang gánh đến
các ṿi nước công cộng gánh nước về
cho toàn gia đ́nh ông bà chủ. Đôi khi gánh thuê
cho vài hàng xóm để kiếm tí tiền vặt,
mua sách, mua các bản nhạc của “đàn anh”
về hát nghêu ngao sau những lúc đổ mồ
hôi lao lực.
THÀNH
DANH DƯỚI TUỔI ĐÔI MƯƠI
Bấy
giờ, phong trào tân nhạc nở rộ với
những ca khúc của Dương Thiệu Tước,
Tô Vũ, Lê Thương, Phạm Duy… (mà sau này người
ta gọi là nhạc tiền chiến), cậu bé
Lam Phương hăm hở đón nhận với
cả tâm hồn.
Được
người Bác ruột giúp đỡ học phí,
Lam Phương dành thời giờ đến lớp
nhạc của nhạc sĩ Hoàng Lang mở tại
tư gia, khởi sự cầm đàn và học
nhạc lư. Cuộc sống áo cơm đắp
đổi qua ngày không làm thui chột ước
mơ và khát vọng trở thành nhạc sĩ. ở
tuổi mười lăm, chàng thiếu niên Lam
Phương soạn bản nhạc đầu
đời: Chiều Thu Aáy. Kinh nghiệm sáng tác
chưa có, bài ca đầu tay trở thành kỷ
vật riêng cho ḿnh, bởi chẳng có nhà xuất
bản nhạc nào chịu mua. Lam Phương buồn
nhưng không thất vọng, tiếp tục tự
học hỏi và t́m ra con đường: nhạc
phải đáp ứng được đại
đa số quần chúng thính giả mới có cơ
may bày bán trên tiệm sách, lề đường.
Má
ở miền Tây sau nhiều năm nhớ con, đành
đoạn bán đứt khu vườn kỷ
niệm, gom góp vốn liếng lên Saigon t́m Lam Phương,
cảm ơn những người “chủ” mà cậu
bé nhiều năm ăn nhờ ở đậu,
giúp việc nhà. Hai má con t́m mua một căn nhà ván
nhỏ ở xóm Vạn Chài, sớm tối mẹ
con no đói có nhau.
Những
ngày tháng nghèo khổ ở giai cấp mạt hạng
của xă hội này đă tích lũy vốn sống
và làm phong phú tâm hồn, Lam Phương sáng tác Kiếp
Nghèo, được quần chúng đón nhận
nồng nàn va báo chí Saigon ngợi khen chàng “đă
để hết tâm hồn vào tác phẩm v́ chính
tác giả đă sống một… kiếp nghèo!”
Kiếp
Nghèo trở thành bài ca ruột của nhiều nữ
ca sĩ các thế hệ, kể từ dạo đó
đến nay, lan rộng vào mọi tầng lớp
xă hội, nằm trên đầu môi của thanh
niên và những người lớn tuổi:
……êm êm tiếng hát ngân nga
ôi lời Mẹ hiền ru thiết tha
không gian tím ngắt bao la
như thương đường về quá xa
mưa ơi có thấu cho ta
ḷng lạnh lùng giữa đêm trường
đời ǵ chẳng t́nh thương, không yêu đương
thương cho kiếp sống tha hương
thân gầy g̣ gửi cho gió sương
đêm nay giấy trắng tâm tư
gửi về người chốn mịt mùng
đời nghèo, ḷng nào dám mơ t́nh chung!…
Bài
hát phổ cập trong dân gian đến độ
khắp hang cùng ngơ hẻm lao động, trẻ
em nhại lại lời ca: “đường về
đêm nay tối thui,mà sao cô bảo tôi đui, cho
bà con lối xóm bùi ngùi…”
Người
nhạc sĩ trẻ, khi rảo bước trên
đường phố, đạp xe đạp
lọc cọc trong cuộc mưu sinh áo cơm,
nghe thấy những lời nhại, và…. Cười.
Sau
ngày, khi nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn hỏi
Lam Phương có buồn chăng khi thấy người
ta tự ư sửa lời nhạc thành chuyện
tiếu lâm, nhạc sĩ Lam Phương cười
hóm hỉnh trên màn ảnh Thúy Nga số 22 và 28: “Tôi
thích thú là đằng khác, v́ nó cho thấy điệu
nhạc của tôi đă đi vào ḷng người
b́nh dân. Như câu mở đầu bài Duyên Kiếp:
Em ơi nếu mộng không thành th́ sao,
Non cao đất rộng, biết đâu mà t́m!
Là
bài ca ăn khách nhất của thập niên 1960,
th́ bị quần chúng ái mộ sửa lại: -em
ơi nếu bụng to rồi th́ sao? Mua chai thuốc
chuột uống dô rồi đời…
TỰ
IN, PHÁT HÀNH NHẠC: TẬU XE, NHÀ
Vào
những năm đàu 1950 tên tåuổi Lam Phương
đă nổi lên như một “hiện tượng”,
bởi lúc đó anh c̣n quá trẻ, mà những ca khúc
vừa sáng tác đă thu hút đồng bào. Trên đài
phát thanh, trong các buổi văn nghệ tỉnh
lẻ, các đại nhạc hội, sinh hoạt
ở các trường học, đều có mặt
những nhạc và hoạt cảnh từ những
ca khúc của anh: Nhạc Rừng Khuya, Đoàn Người
Lữ Thứ, Chuyến Đ̣ Vĩ Tuyến…
Lam
Phương được biết đến
không những là nhạc sĩ cưa giới binh
dân đại chúng với những tính ca nhẹ
nhàng tuổi đôi mươi, mà đă hiên ngang
buớc vào nhạc dân ca và thời sự. Nhật
báo Lẽ Sống hồi ấy nhận xét: “Khúc
Ca Ngày Mùa là một bản dân ca đầy màu sắc
dân tộc, lời nhạc nhẹ nhàng, duyên dáng,
gây cho ḷng người một niềm phấn khởi
vô biên!”
Anh
nhạy cảm với thời sự; nên xúc động
trước cuộc di cư vĩ đại t́m
tự do 1954, những cuộc vượt sông Bến
Hải lén lút của nhân dân Vĩnh Linh, Quảng
B́nh qua vùng Quảng Trị tự do với t́nh ca
Chuyến Đ̣ Vĩ Tuyến, một thời ăn
khách cũng như gần bốn mươi năm
sau đó, nhậc sĩ Châu Đ́nh An nổi danh
qua bài Đêm Chôn Dầu Vượt Biển.
Những
sáng tác được đón nhận nhiệt t́nh
của quần chúng, đă nhấc chàng thanh niên
lên một nấc thang cuộc đời: Lam Phương
“lên” được cái lambretta, trong t́nh h́nh kinh tế
mà đa số c̣n đang dùng xe gắn máy hiệu
Goebel, Ichya, Vélo Solex. Lam Phương cưỡi
lambretta, tung hoành đầu đường cuối
phố, dọc ngang đại lộ Saigon Chợ
Lớn để tự đi bỏ mối những
bản nhạc chính ḿnh in ra. Chàng đă nhận
ra những manh khóe của các nhà phát hành nhạc,
và không thích lệ thuộc vào họ. Một vài
người bạn yểm trợ vốn liếng,
Lam Phương khởi sự ra tay làm thương
mại: chẳng phải là mua bán tim óc của các
nhạc sĩ đồng nghiệp khác, mà chính là
để mưu sinh, vừa sáng tác, vừa lo nhà
in, vừa lo phát hành, vừa thu tiền từng
sạp báo, quán sách…
Sau
mấy tháng măn hạn quân dịch trở về,
Lam Phương bắt tay mạnh mẽ hơn
vào công việc thương mại. Bản nhạc
được gợi hứng từ những ngày
ở quân trường ra đời, lam xôn xao dư
luận: Bản Chiều Hành Quân bán chạy và được
thanh niên hát trên đầu môi:
Một chiều hành quân qua thôn xưa
Lúc ánh trăng chưa nhạt mầu
Chạnh ḷng t́m người em gái cũ
Em tôi đă đi phương nào…
….
Hẹn nhau qua hết mùa phượng rơi
Nhưng hoa chưa tàn mà ḷng ai đă đổi thay
….
Từ
hai ngàn bản in, rồi tái bản liên tiếp,
đẩy tên tuổi anh lên như diều thuận
gió. Dư luận Saigon kháo nhau “ông nhạc sĩ
trẻ thất t́nh nàng ca sĩ nhà giàu ở đường
Cống Quỳnh có tên Thúy Ng., bởi trong lúc đi
quân dịch, người đẹp đă phải
ḷng một nhạc sĩ hào hoa khác rồi.” Đến
bây giờ, trong buổi trà đàm thân mật với
người viết cùng kư giả Trọng Viễn,
chủ nhiệm tuần báo Chí Linh, nhạc sĩ
Lam Phương cười hóm hỉnh nhưng vẫn
quyết cất kín măi nỗi niềm riêng về
ŕnh yêu thời trai trẻ. Anh bảo thôi đừng
đi vào chi tiết những chuyện t́nh đă
đi qua trong đời người nghệ sĩ…
Vẫn
sáng tác, vẫn tự lo nhà in, vẽ bản cliché,
bỏ mối, vẫn t́m nguồn cảm hứng
về chiến tranh, dù chiến tranh chưa bộc
phát khốc liệt. Bản nhạc T́nh Anh Lính Chiến
ra đời, được bán sạch cái vèo trong
tuần lễ đầu với một ngàn bản.
Anh tái bản liên tiếp tới con số khủng
khiếp: hai chục ngàn!
Các
nhà phát hành chẳng có quyền lợi ǵ trong nhăc
của chàng nhạc sĩ trẻ đang “phất”
này, bèn xúm nhau lại quyết triệt hạ lối
làm ăn lẻ, bằng chiến thuật “ép giá”.
Nhưng Lam Phương gặp thời, lại
cùng bạn hữu chịu khó giao tận nơi
từng điểm bán lẻ nhan nhản khắp
thủ đô Saigon Chợ Lớn cùng các tiệm
sách 16 tỉnh Miền Tây. Cứ thế, có ai ngờ
chàng nhạc sĩ trẻ, ít vốn liếng, tánh
t́nh mộc mạc, xuề x̣a và giàu óc tưởng
tượng này, lại phất nhanh, phải nói
là Lam Phương “được mùa, bội thu”,
như lời nhạc của anh tửng mô tả
ngày mùa của nông dân: lúa, lúa chín đầy đồng…
Hàng
chục ca khúc nối tiếp ra đời, giữa
cuộc sóng bề bộn công việc tự in,
tự phát hành nhạc của ḿnh: Thành Phố Buồn,
Chiều Tàn… nằm trong thời kỳ vàng son của
nhạc sĩ trẻ tuổi nay. Vàng son v́ được
ăn khách trong đại chúng, vàng son trên số
doanh thu. Nhờ đó, căn nhà vốn nảy sinh
cảm hứng cho bản Kiếp Nghèo, được
tân trang, tuy vẫn chưa tậu đươc
căn nhà khác khá hơn theo sự mong ước
của Mẹ già. Trong những lần Mẹ-Con
tâm sự cùng nhau, Má thường bộc lộ
niềm ao ướùc nhỏ nhoi: “Biết bao giờ
mới có một căn nhà gạch có nền tráng
gạch ca-rô để ngày ngày Má lau chùi.”
Người
Mẹ già đă thỏa nguyện: Sau hàng chục
bản nhạc bán chạy, nhạc sĩ Lam Phương
bỏ chiếc lambretta, tậu ô-tô Peugeot 403 và một
căn nhà ở cư xá Lữ Gia vùng Phú Thọ,
giă từ xóm Vạn Chài với tuổi niên thiếu
vất vả, nghèo túng. Anh tiếp tục hoạt
động ca nhạc ráo riết và xôm tụ như
viết nhạc, bán nhạc, mở đại nhạc
hội, tŕnh diễn những hoạt cảnh các
ca khúc nổi tiếng như Nhạc Rừng Khuya,
Khúc Ca Ngày Mùa. Những nghệ sĩ sinh hoạt
chung dạo đó nay đă trở thành “vang bóng một
thời” như cố nghệ sĩ Trần Văn
Trạch, Nghệ sĩ Vân Hùng, cây cười Tùng
Lâm, nhạc sĩ Lê Duyên, Phùng Trọng, các ca sĩ
Phương Dung, Bạch Yến, Hoàng Oanh, Bích Sơn,
La Thoại Tân… Và có cả nhạc sĩ thời
danh hiện nay, Đức Huy, lúc ấy c̣n rất
trẻ, chơi trống bass.
Con
đường làm thương mại của Lam
Phương cũng có lúc gập ghềnh, thất
bại. Vố đau nhất là chuyến lưu
diễn Miền Trung, mà anh làm “ông Bầu”, khi đoàn
ca kịch ra tới cố đô Huế. Dạo
đó, những gánh cải lương miền Nam
hoặc đại nhạc hội thường
được tổ chức ở Phu Văn Lâu
với một rạp hát lộ thiên sức chứa
cả ngàn người. Lam Phương và ban tổ
chức khấp khởi mừng v́ thấy khán giả
túa vào chật ních, thaậm chí từ sân khấu
nh́n xuống, rất nhiều ghế người
ta ngồi chung với nhau. Tưởng chuyến
này hốt bạc lớn, ai dè an tổ chức
bị “nội phản”. Tay tiền đạo viên
của đoàn ca vũ nhạc ra Huế trước
dọn đường, thu xếp rạp hát, đă
âm mưu in vé giả bán cho người dân Cố
Đô, hốt trọn tiền vé vào túi. Vé chính thức
chỉ bán được một ít, không đủ
chi phí đoàn xe tải nói chi tới thù lao nghệ
sĩ. Ông bầu Lam Phương phải lănh đủ.
Về tới Saigon, việc làm khẩn cấp là
phải bán tháo chiếc xế hộp để
trang trải chi phí. Vụ thua lỗ này là một
kinh nghiệm “nhớ đời” của nhạc
sĩ Lam Phương trên đoạn đường
thương mại.
Do
có máu thương mại trong người, sau cú
thất bại chuyến lưu diễn miền
Trung bị bạn bè “phản phé”, nhạc sĩ
trẻ tuổi Lam Phương lại làm ông bầu
vở kịch Yêu của nhà văn nhà báo Chu Tử,
diễn ở rạp Thanh B́nh cạnh chợ Thái
B́nh bây giờ. Một tuần lễ vẫn c̣n
khách đông nghẹt, anh kéo qua tuần lễ thứ
nh́, đem lại số lời cao. Anh c̣n tổ
chức một ban kịch trên đài truyền h́nh
Saigon có tên ban kịch Sống, qui tụ nhiều
nghệ sĩ tên tuổi.
SỐNG
VÀ VIẾT NHẠC NHƯ…. THIỀN SƯ
Trong
quăng thời gian lưu vong, Lam Phương đa
lê gót đi nhiều nơi kể từø khi bước
xuống thương thuyền Trường Xuân
di tản năm 75. Từ Dallas, Houston, đến
thủ đô Washington DC, rồi California, rồi
Pairs. Tại đây, Lam Phương bị nét quyến
rũ, trữ t́nh, lăng mạn và nên thơ của
kinh đô ánh sáng Paris, và dừng chân ngót tới 10
năm!. Nếu ngày xưa nhạc sĩ Văn Cao
vừa làm công nhân máy điện, viết nhạc
t́nh lăng mạn bên cạnh những máy phát điện
cổ lỗ sĩ dơ dáy dầu nhốt, giữa
tiếng động ầm ́ của máy nổ, th́
tại Pháp, nhạc sĩ Lam Phương vừa
bận rộn mưu sinh bằng restaurant của
ḿnh, vừa thả hồn theo nét lăng mạn của
cảnh và người Paris, đă sáng tác hàng loạt
bài ca với “e” nhạc mới lạ, đánh đúng
vào thị hiếu và tâm tư thính giả, qua các
giọng ca hàng đầu: Bạch Yến, Khánh
Hà, Hương Lan, Elvis Phương, Aùi Vân, Ư Lan…..
Lam
Phương tâm sự với nhà văn Nguyễn
Ngọc Ngạn trên Thuư Nga 22 rằng, thời gian
ở Paris là thời gian “tị nạn ái t́nh” bởi
tại đây, những cuộc t́nh thực của
con người và của nhạc anh viết, đă
nẩy nở, đưa gịng nhạc Lam Phương
vào một khúc rẽ, đến độ Nguyễn
Ngọc Ngạn phải thốt lên “nghe mới
mẻ, lạ tai, tưởng của ai chứ
không ngờ của Lam Phương, người
được mệnh danh là nhạc sĩ của
đại chúng.”
Sự
chuyển hướng sáng tác này, nhạc sĩ Lam
Phương giải thích rằng, từ trước,
anh viết theo nhu cầu của nhà xuất bản,
của các hăng thu dĩa thu băng nhạc. Có nghĩa
là viết theo… “đơn dặt hàng” để
sinh nhai. Nay, cuộc sống đă ổn định,
anh viết nhạc cho ḿnh. Đấy là các bài Cho
Em Quên Tuổi Ngọc, Băi Nắng, Như Giấc
Chiêm Bao, Mưa Lệ, Em Đi Rồi, T́nh Đau,
Kiếp Phiêu Bồng, Một Ḿnh…..
Những
ca khúc mới này thu hút được giới trẻ
Việt Nam hải ngoại cho thấy một Lam
Phương non sáu mươi tuổi đời,
vẫn giữ ḷng đam mê cuộc sống nhu văn
của E. Hemingway, J. London, Quỳnh Giao, bởi trái
tim của anh vẫn đập những nhịp
đập của lứa tuổi đôi mươi.
Lam Phương già, nhưng nhạc anh vẫn trẻ
trung, làm say mê thính giả qua sự diễn đạt
tài t́nh của hầu hết nam nữ ca sĩ trẻ
cũng như kỳ cựu: Don Ho, Quỳnh Như,
Bảo Hân, Henry Chúc, Dalena,Ư Lan, Hương Lan, Thanh
Thúy, Khánh Ly, Phương Hồng Quế, Thanh Lan,
Mỹ Lan, Aùi Vân, Elvis Phương, Chế Linh, Thái
Châu, Anh Khoe, Quang B́nh, Phi Khanh, Hoàng Oanh, v…v….
Nhiều
người trong muôn ngàn thính giả từng thưởng
thức nhạc Lam Phương, chợt ngỡ
ngàng khi nghe giọng ca Bạch Yến vút cao, tưởng
đang say sưa uống từng lời nhạc
bài Cho Em Quên Tuổi Ngọc:
Cho em, quên cơn mộng ảo xa xôi thơ ngây ngày
nào,
Em quên được phút trong tay anh, mưa bay dạt
dào
Đến muôn đời sau, em không c̣n nhớ yêu
đương bên nhau….
Bạch
Yến đă lột tả được một
mảnh hồn của người nhạc sĩ
tài hoa. Nghe và thấy nàng hát trên tape video Thuư nga 22
cách đây vài năm người ta nghĩ giọng
ca kỳ cựu từng bỏ nước ra đi
thuở thanh xuân, người cùng thế hệ
với nhạc sĩ Lam Phương, cả ca nhân
lẫn người viết nhạc đă ḥa nhập
với nhau thành một âm thể rung cảm được
ḷng người nghe. Phải chăng người
nhạc sĩ đă nhờ ca sĩ chuyển tâm
t́nh đến thính giả rằng, em cứ yêu
đi va cứ hăy quên đi bỏ qua đi mọi
chuyện đời phiền lụy. Rằng hăy
để ḍng đời trôi tự nhiên, chớ
níu kéo, chớ dằn vặt tâm tư. Rằng một
mai đây khi cuộc t́nh đă hết, khi em nằm
xuống, đă có anh đưa em vào cơi thiên thu,
đời đời…
Tâm
hồn Lam Phương lăng mạn chừng ấy
thôi sao? –Không. Anh đa dạng như nhiều nghệ
sĩ khác, ẩn núp sau cái cá tánh b́nh dị, chân thành.
Anh thả hồn theo gió đồng mơn man nhành
lúa trĩu hạt cũa đất miền Tây ph́
nhiêu, theo ngọn lửa rừng ấm ḷng người
du mục: theể hiện qua các ca khúc về đồng
quê va rừng núi thường được hợp
ca, dựng hoạt cảnh.
Những
ai đă từng là một học sinh miền Nam
sau buổi sinh hoạt, tiệc trà, phát thưởng
cuối năm, mà chưa từng hát: “Hôm nay đây
c̣n vui trông thấy nhau, bên tiếng ca tiếng đàn
ngập trời cao…” của bài Ngày Tạm Biệt.
Nó thông dụng như bài Học Sinh Hành Khúc cũa
cố nhạc sĩ Lê Thương: “Học sinh
là người tổ quốc mong cho mai sau, học
sinh xây đời niên thiếu trên bao công lao…”
Những
ai từng hụt hẫng một chuyện t́nh,
mà không nhớ giọng ca Thanh Thúy ca bài Trăm Nhớ
Ngàn Thương của anh: “Mất anh rồi, xa
anh rồi, hoa đă tàn nhụy đă phai, chiều
hôm nay trời thanh vắng, em đi về, về
với ai?…”
Những
ai có một lần đứt ruột ra đi khỏi
quê hương, mà chẳng nhớ được
giọng ca buộn diệu vợi của Hoàng Oanh
theo nhạc của Lam Phương trong bài Chuyến
Đ̣ Dĩ Văng (sau này được tái hiện
trên tape video của Asia mang tên Việt Nam Niềm
Nhố). Vo81i cá tính mộc mạc, b́nh dị, anh
không sử dụng những từ ngữ thật
“kêu”, để rồi qua tiếng hát Hoàng Oanh, bài
Chuyến Đ̣ Vĩ Tuyến đánh vào tâm khảm
người nghe man mác một nỗi buồn mất
nước!.
Ca
sĩ kiêm cả nhạc sĩ MC Lê Tín Hương
gọi bài hát đó là nhạc phẩm “để
đời” cũa Lam Phương. Cô nói anh là một
nhạc sĩ mà gịng nhạc đă trải dài theo
gịng lịch sử của dân tộc ta. Nhà văn
Nguyễn Ngọc Ngạn công nhận nhạc anh
trong sáng trong lời ca, b́nh dị trong tiết tấu!
Nhạc
Lam Phương nhiều thể loại. Trong số
hơn 200 bài “gia tài sự nghiệp” của anh bốn
mươi năm qua, rất nhiều bài trẻ
trung với các điệu cha cha cha, rumba, mambo, twist.
Người
ta căn cứ vào các điệu nhạc của
anh và lời nhạc có phần mới mẻ để
nói anh đang bước qua một khúc rẽ mới
của con đường sáng tạo nghệ thuật.
Thực sự, Lam Phương vẫn viết nhạc
theo cái nội tâm cuồn cuộn những đợt
sống tin yêu vào t́nh yêu và cuộc sống, như
chính cuộc sống quá sôi động, chứa
chan t́nh quê hương, t́nh yêu đôi lứa, và quan
trọng nhất, yêu chính đời sống của
chính ḿnh!!
Trong
khi ghi lại vài mảnh đồi của người
nghệ sĩ tài hoa này, người viết nhận
thấy anh vẫn là người nhạc sĩ
của mọi người, mọi tuổi, bởi
ḷng anh lúc nào cũng phơi phới, yêu đ̣i, yêu
người.
Anh
hiện làm chân “cạo giấy” cho hăng chuyển
âm phim Trung Hoa với chức vụ bookeeper, đồng
thời cũng tiếp tục sáng tác b́nh thường,
cũng soạn ḥa âm cho trung tâm nhạc Thúy Nga Paris,
cũng hồn nhiên và trong sáng như nhạc anh
viết dù đă đén tuổi có thể gọi
là “nhạc sĩ lăo thành”.
Anh
tâm sự: “Tôi sống hết ḿnh, viết nhạc
hết ḿnh. Lúc nào,hoàn cảnh nào tôi cũng sáng tác
được bởi tôi đam mê cuộc sống
và không hề có một dự toán cho đời
sống, cứ để cuộc đời đưa
đẩy, cứ để rủi may xẩy ra…”
Gọi
Lam Phương là nhạc sĩ tài hoa miền Nam,
bởi anh đem cái mộc mạc, b́nh dị của
xứ xở miền Tây Việt Nam vào lời nhạc,
bởi anh sáng tác quá nhiều thể loại nhạc,
đi sâu bào quần chúng. Ở đâu có dấu
chân “phiêu bồng” của người nghệ sĩ
xuất thân từ hai bàn tay trắng, bơ bơ
cô đơn không nhà cửa này, là ở đó có
bài ca của anh sáng tạo.
Vài
ba trang giấy, không đủ để nói hết
sự phong phú, đa tài của nhạc sĩ Lam
Phương, thôi th́ cứ tóm to81t trong một câu:
C̣n sống, c̣n yêu, c̣n viết nhạc t́nh…
NGUYỄN
HÙNG NHIÊN
T̀NH
CA LAM PHƯƠNG:
ĐẦY
ẮP CÁI ĐĂ CHO ĐI, ĐĂ HẾT và CHỜ
PHỤC SINH
VŨ ÁNH
Tôi không viết để vinh danh Lam
Phương. Công tŕnh này đă được dành
cho nhiều bậc thức giả, một số
tổ chức văn hóa và những thính giả
từng yêu mến và say mê nhạc của ông. Hơn
nữa, con số 40 năm cũng chưa thể
nói hết được con đường mà
Lam Phương đă đóng góp, đă dâng trọn
đời ḿnh cho nền tân nhạc Việt Nam,
những đóng góp đă thể hiện rất
rơ ràng một tấm ḷng và cái chất lăng mạn
đặc thù của người miền Nam. Tôi
viết chỉ v́ ḷng ngưỡng mộ một
người bạn, một người bạn
nà tôi lúc nào cũng mong mỏi có ngày tôi được
viết về ông.
T́nh bạn giữa tôi và Lam Phương
đậm nét không phải v́ những mối liên
hệ văn nghệ về xuất bản hay băng
nhạc, mà nó là một bức vẽ ghi nhận
lại những hoạt động trên sân quần
vợt từ những năm cuối của thập
niên 60. Những năm tháng ấy, Lam Phương
đang ở bước thang tuyệt đỉnh
của danh vọng nhưng lại là một người
bạn dễ mến ngoài đời và trên sân quần
vợt cùng với những bóng dáng của những
người bạn khác bây giờ đă thất
tán mỗi người một phương: Ngọc
Đĩnh, Mai Thế Yên, Kiên Giang Hà Huy Hà, Sỹ
Trung, Ngọc Linh, Nguyễn Văn Danh. Hai mươi
tám năm sau, gặp lại Lam Phương trong
căn nhà di động trên đương Bushard,
ông vẫn c̣n nhận được ra tôi, điều
mà trước đó tôi nghĩ ngược lại.
Bây giờ Lam Phương nói năng, di chuyển
khó khăn hơn, nhưng lúc nào cũng vẫn toát
ra cái vẻ lạc quan ẩn kín như thời
ông c̣n trai trẻ, giống như vẻ lạc
quan mỗi khi tôi và Lam Phương bị xếp
đấu với một cặp rơ ràng lăo luyện
và mạnh hơn. “Yên tâm đi, ḿnh sẽ thắng
mà…” Ông luôn luôn an ủi bất cứ người
nào đánh cặp với ông trong những độ
quan trọng.
Suốt những năm tháng dài, chúng
tôi gặp nhau trên sân quần vợt, người
nào cũng hoạt độâng trong giới báo chí
hay truyền thông mà chẳng có người nào nói
chuyện với Lam Phương về âm nhạc.
Chúng tôi chỉ nghe nhạc của ông và coi ông như
một nhạc sĩ mà ḿnh ngưỡng mộ
ở một thế giới hoàn toàn tách biệt
với môn thể thao mà chúng tôi ưa thích. Phải
nói một cách thành thật rằng, cả một
công tŕnh đóng góp to lớn của Lam Phương
vào sự phát triển của tân nhạc Việt
Nam là những bàn cân c̣n nhẹ nhàng đối với
chúng tôi lúc đó. Chỉ đến khi chúng tôi đă
nằm trong trại cải tạo rồi, đă
xa Lam Phương rồi, những gịng nhạc
buồn mênh mang của ông mới làm chúng tôi sống
trọn vẹn những kỹ niệm cũ của
một thời. Những lúc bị đẩy sâu
vào đói khổ, tôi cứ tưởng là không c̣n
cần tới những chất lăng mạn như
nhạc Lam Phương. Nhưng không phải thế.
Bên cạnh những bản tù ca, bên cạnh những
lời nhạc hừng hực trong những đêm
tranh đấu trong tù, đời sống lưu
đầy vẫn cần những cung bậc mượt
mà và tài hoa mà Lam Phương đă thể hiện
trong những tác phẩm của ông. Vượt rừng vượt
núi đến đầu làng
Đ̣ em đêm thâu sẽ
đưa chàng sang vĩ tuyến…
Phải bất ngờ thức giấc
giữa nửa khuya khi đàn muỗi trong căn
biệt giam nào đó văng vẳng qua lỗ ṭ
ṿ, mới thấy được những lời
nhạc đó là những cơn mưa ngàn làm ướt
đẫm những trái tim chai đá v́ đau khổ.
Những lúc như thế, tôi cho rằng nhạc
Lam Phương vượt thời gian và không gian.
Những nét tài hoa của Lam Phương không nằm
ở thứ ngôn ngữ văn học cầu kỳ.
Nó cũng không chải chuốt kinh viện như
Ngô Thụy Miên hay Từ Công Phụng. Ngôn ngữ
trong âm nhạc của Lam Phương giản dị,
dễ hiểu, thứ ngôn ngữ mà có người
nói rằng “ở chốn dân gian mọi người
đều hiểu được”. Ngôn ngữ
ấy vốn là hơi thở của đời
sống, có sẵn trong dân gian, và được
dân gian dùng để thông đạt với nhau,
nói ra là hiểu không cần phải diễn dịch.
Eâm êm tiếng hát ngân nga,
ôi lời mẹ hiền ru thiết tha Không gian tím ngắt bao la,
ôi thương đường về quá xa,
Đêm nay giấy trắng
tâm tư, gởi về người chốn mịt
mùng,
Đời nghèo lắm,
nào dám mơ t́nh chung….
Đối với những người
xính thứ văn học cổ điển, th́
coi đây là những t́nh cảm được
diển tả một cách mộc mạc “đầy
Nam tính”. Nhưng những ngôn ngữ này lại
được lồng vào điệu “Tango Argentine’
ngây ngất. Cuộc đời khởi đi bằng
sự nghèo khó của Lam Phương ở tuổi
chưa tới 20 bằng những giai điệu
đầy lăng mạn này khiến nó không trở
thành một thứ t́nh cảm buồn đến
tuyệt vọng. Ngược lại đó là một
lời than thở nhẹ nhàng, một lời trách
móc gởi đi cho gió. Hôm gặp lại Lam Phương
ở căn nhà di động sạch bóng trên đường
Bushard, ông có nhắc lại những kỷ niệm
về cái kiếp nghèo mà ông và người mẹ
già đă phải trải qua. Lam Phương nhấn
mạnh rằng kỷ niệm ấy bây giờ
vẫn c̣n lắng đọng trong trái tim của
con người đă ngụp lặn trong những
sóng gió của lịch sử và của cuộc đời.
Nó không hề gây cho ông một ḷng thù hận nào đối
với xă hội, bởi chưng tài năng của
ông đă làm cho cái nghèo ấy trở thành những
h́nh ảnh lăng mạn.
Sau tác phẩm “Chiều Thu Aáy” (viết
năm 1952), Lam Phương viết “Trăng Thanh
B́nh’ và “Khúc Ca Ngày Mùa”, ” Đoàn Người Lữ
Thư”ù, “Nắng Đẹp Miền Nam”… những
tác phẩm đă làm tên tuổi ông bừng sáng. Lam
Phương là người nhạc sĩ đầu
tiên đă vượt qua mặt những nhà xuất
bản mà lúc đó tên tuổi của họ đă
trỏ thành những vị vua. Ông tự xuất
bản lấy và cứ sau mỗi buổi chiều
tan học về, đạp xe đén bỏ mối
cho những tiệm sách và những nơi cần
đến những tác phẩm của ḿnh. Dường
như ca khúc “Trăng Thanh B́nh”, cũng như “Khúc
Ca Ngày Mùa” đă phải in đến 600,000 bản,
con số phát hành mà ít có nhạc sĩ nào lúc đó
đuổi kịp.
Nếu nói tới các giai đoạn
lịch sử của đất nước, người
ta cũng sẽ không tránh khỏi việc xếp
nhạc Lam Phương cùng với những biến
thiên của thời cuộc. Những nhà phê b́nh
âm nhạc trường xếp loại những
nhạc sĩ cảm nhận được với
những thay đổi của cuộc sống
là những người thành thật, những người
không trốn thánh nhiệm vụ của một
nghệ sĩ. Đất nước vào những
năm đầu của thập niên 70 không c̣n không
khí thanh b́nh của thập niên trước nũa.
Chiến tranh bắt đầu lan rộng. Cảm
thông nhanh chóng được nỗi đau của
chiến cuộc, những bấp bênh của đời
sống, của t́nh yêu, của vụn vỡ những
bọt sóng như những xô đẩy của
chiến tranh, Lam Phương bắt đầu
viết một loạt những ca khúc mà h́nh ảnh
của những người ra đi vào trận
mạc chỉ thấp thoáng như những bi hùng
ca. Nó là những bức tranh thủy mạc về
cuộc chiến để cốt làm chiến tranh
không trở thành những điều có thể tàn
phá mọi hy vọng của con người. Khi
nghe “Chiều Hành Quân”, chúng ta không thấy âm hưởng
của khúc quân hành, nhưng trong ḍng nhạc ấy
của Lam Phương, h́nh ảnh bi hùng tráng của
người lính chỉ thoáng hiện trên cái nền
rất đậm chất t́nh tứ của điệu
Bolero. Rồi đến “T́nh Anh Lính Chiến:, “Biết
Đến Bao Giiờ”, “Đêm Dài Chiến Tuyến”,
“Buồn Mà Chi Em”,” Mộng Ước”, “Chiều
Hoang Vắng”… cuộc chiến được vẽ
ra không rơ nét, không có sự hủy hoại đến
tàn bạo, Nhưng trong những nốt nhạc,
vẫn nghe được ở đâu đó trên
quê hương Việt Nam, chiến tranh là một
điều ǵ đó đáng buồn, là tiếng
kêu thảng cho cả một dân tộc chứ không
riêng ǵ cho miền Nam.
Bên cạnh những ca phúc phác họ
là cái bóng của chiến tranh, vẫn là những
ca khúc viết về t́nh yêu, về những dang
dở, về những ngỡ ngàng khi thuyền
thay bến, về những nỗi buồn bă của
hạnh phúc tan vỡ, về nỗi ước
mơ và thực tế phũ phàng của những
đổi thay: “Vĩnh Biệt”, “T́nh Chết Theo
Mùa Đông”, “Lời Yêu Cuối”, “Chiều Tàn”, “Thuyền
Không Bến Đỗ”, “Duyên Kiếp”, “Lạy Trời
Cho Con Được B́nh Yen”, “Tiễn Người
Đi”, “Xin Thời Gian Qua Mau”, Lam Phương vẫn
khiêm tốn cho rằng “những tác phẩm này ông
viết v́ cuộc sống và v́ nhu cầu của
Ban Kịch Sống, ban kịch của Túy Hồng,
người bạn đời của ông”. Thực
tế, những tác phẩm đă tạo ra một
ảnh hưởng lớn suốt mấy thập
niên chính là những ca khúc Lam Phương đă viết
ra trong giai đoạn nay, nhất là “Trăm Nhớ
Ngàn Thương”, “Thu Sầu”, “Thành Phố Buồn”,
“Nghẹn Ngào”.
Biến cố tháng Tư 1975 đă
đẩy Lam Phương phải lang bạt ở
ngước ngoài. Mối sầu cố quốc
v́ chính những tan vỡ của đời ḿnh
đă khiến cho Lam Phương trở thành một
nhạc sĩ hiếm hoi tiếp tục sáng tác,
tiếp tục gởi đến người tha
hương những nỗi nhớ về quê hương,
cùng với những kỷ niệm tuyệt vời
về một thời đă qua. Thế nhưng,
có rất nhiều người không chỉ nghĩ
như thế. Bởi trong ḍng nhạc Việt ở
hải ngoại, Lam Phương bỗng trở
thành mẫu mực của những trái tim thổn
thức v́ cảnh ly hương. Anh đă trở
thành nhân chứng cho một ḍng nhạc kết đọng
bởi những t́nh cảm đặc biệt của
những người lưu vong nơi những
“Chiều Tây Đô’’, “Đường Về Quê
Hương”, “Vùng Trời Ngày Đó, “Nửa Đời
Yêu Em”, hay “Kiếp Phiêu Bồng”…có thể làm người
nghe lịm đi v́ nỗi nhớ quê hương:
Ngày xưa, ta quen từng
viên đá quanh sân trường Nay sao nghe khác từng tên
đường.. Tầu đưa ta đi,
tầu sẽ đón ta hồi hương
Tây Đô sẽ sống
lại yêu thương…
Trong những ngày tháng đầy những
khó khăn và sóng gió mà bất cứ người
lưu vong nào cũng phải đương đầu,
từ những cay đắng vởi bị bứng
gốc khỏi quê hương cho đến những
khắc khoải của nỗi sầu viễn
xứ. Lam Phương c̣n phải trải qua những
kinh nghiệm chua chát của riêng ông. Nếu có một
người nào đó nói rằng, những điều
mà Lam Phương đă trải qua, đă sống
với nó, đă gắn bó với nó trong giai đoạn
luân lạc ở nước ngoài chính là những
bối cảnh giúp cho Lam Phương đa dạng
hóa những sáng tác của ông, th́ cũng là một
điều không có quá đáng. Từ “Mưa Lệ”,
“Yêu Thầm”, “Nửa Đời Yêu Em”, cho đến
“Một Đời Tan Vỡ”, “Một Ḿnh”, ”Cho
Em Quên Tuổi Ngọc”, “Mùa Thu Yêu Thương”,
“Bài Tango Cho Em”, “Niềm Vui Cô Đơn”… Lam Phương
đă đi một đoạn đường
rất dài, rất am thầm, lặng lẽ chắt
chiu với nỗi buồn thật sự của
đời ḿnh. Đó không phải là những điều
buồn bă v́ làm dáng. Đó cũng không phải là
những chia xẻ v́ nghệ thuật. Nỗi buồn
đó ông đă phải gánh, phải sống và phải
chịu đựng với nó một thời gian
không phải là ngắn ngủi. Đến nỗi
có người tưởng rằng ông chung thủy
với nỗi buồn của riêng ḿnh như một
triết gia.
Lam Phương nói rằng số sáng
tác của ông không đồ sộ như người
ta tưởng. So với nhiều nhạc sĩ
khác, sáng tác của ông kể ra là ít so với 40 năm
sinh hoạt liên tục trong âm nhạc. Nhưng sở
sĩ nguời ta có cảm tưởng số lượng
sáng tác ấy lớn lao như vậy v́ nhạc
ông được phổ biến rộng răi và
v́ lời nhạc dù là lăng mạn nhưng vẫn
giản dị, khiến khó ai quên được
nó. Sẽ là một điều lầm lẫn, nếu
như có người nào đó cố gắng xếp
Lam Phương vào một khuynh hướng. Bởi
v́ một điều có thể giải thích được
với những lời mà Nguyễn Đ́nh Toàn viết
về Lam Phương mới đây:
“Sự đóng góp của
Lam Phương đối với âm nhạc Việt
nam là quan trọng. Ông viết về nhiều đề
tài, nhưng đều là những ǵ gần gũi
với đời sống: một đêm trăng,
một ngày mùa, một cuộc chia tay, một lần
gặp gỡ… Nhạc Lam Phương tràn ngập
thiên nhiên. Và thiên nhiên trong nhạc của ông lúc nào
cũng trong sáng, sự trong sáng được giữ
đến măi sau này, dù là trong những bản t́nh
ca đau đớn.”
Tôi không hề và không viết ra những
suy nghĩ về Lam Phương, về đời
sống và tác phẩm của ông để vinh danh
ông. Bởi thực ra, nhưng tác phẩm của
ông đă có thể vinh danh cho một người
suốt đời chung thủy với tân nhạc
Việt Nam như ông. Tôi viết về Lam Phương
là để viết những điều cần
viết về một người ban, một nghệ
sĩ lăng mạn nhưng trong sáng, một người
luôn luôn giữ những rung cảm cùng những
vui buồn với những người chung quanh,
với bằng hữu và với những người
yêu những nét nhạc giản dị mà sâu đậm
của ông.
Hôm Thùy Dương và Hải đưa
tôi gặp Lam Phương, Tôi thấy ông đă khỏe
hơn được một chút. Nhưng đằng
sau những khó khăn của nói năng, đi đứng
vẫn là những can đảm vượt bực
của một người vừa trải qua một
cơn stroke và vẫn muốn trồi lên, vượt
qua hậu quả của một tai nạn. Nó giống
như những lần Lam Phương vùng lên ở
những trái banh chót quyết định một
độ quần vợt quan trọng. |