
Tên thật là Lâm Đ́nh Phùng, sinh ngày 20 thang 3 năm
1937 tại làng Vĩnh Thanh Vân, thị xă Rạch
Giá, tỉnh Kiên Giang. Con ông Lâm Đ́nh Chất và
bà Trần Thị Nho. Năm lên 10, ông được
gửi lên Sài G̣n trọ học tại nhà người
bác ruột ở đường Đinh Công Tráng
(gần nhà thờ Tân Định). Tuần lễ
trước khi từ giă quê nhà, nhạc sĩ đă
lang thang trên khắp các bờ đê, ngồi thẫn
thờ hàng giờ nh́n đàn c̣ trắng tung bay trên
đồng lúa xanh rờn, nh́n đám lục b́nh
trôi trên bến Dầu Voi (nơi hội nhập
của hai gịng sông). Sáng sớm tinh mơ khi ôm gói
quần áo ra bến xe đ̣ t́m đường
lên Sài G̣n, ông đă không cầm được nước
mắt trong ṿng tay của người mẹ hiền,
từng tiếng nấc nghẹn ngào ḥa lẫn
vào hồi chuông công phu buổi sáng từ chùa Thập
Phương vọng lại.
Ở nhà bác Tư, ngoài giờ học
ở trường Les Lauriers, ông dành thời giờ
học nhạc với nhạc sĩ Hoàng Lang. Thương
cậu học tṛ nhỏ nghèo nhưng đầy
năng khiếu và đam mê âm nhạc, người
thầy dốc ḷng truyền dậy mà không lấy
nhạc phí. Sau vài tháng thụ huấn nhạc lư,
v́ bận rộn bài vở, thi cử nơi học
đường, ông phải tạm ngưng việc
học nhạc để đi làm. Tất cả
những khó khăn, trắc trở đó đă
không làm thui chột ḷng đam mê âm nhạc và ước
mơ trở thành nhạc sĩ. Có được
đồng nào là ông t́m mua các sách nhạc để
nghiền ngẫm, tự học thêm. Sau đó, ông
có cơ duyên gặp gỡ được nhạc
sĩ Lê Thương hướng dẫn thêm phương
pháp soạn ca khúc phổ thông. “Tôi chỉ có thể
dạy em về kỹ thuật sáng tác, nhưng
hồn nhạc th́ tôi không dạy được,
cái đó là do thiên phú nơi môĩ người”. Câu nói chân t́nh của nhạc sĩ
Lê Thương được ông khắc ghi măi
đến hôm nay. Những gịng nhạc đâu đời
đă được sáng tác ở tuổi 13.
Hai năm sau, năm 1952 ông cho phát hành
bản Chiều Thu Aáy, và thành công ngay từ bước
đầu. Các giọng ca ăn khách thời đó
như Bích Thủy, Ngọc Hà và Trọng Nghĩa
đă truyền đạt qua làn sóng điện
của đài phát thanh Pháp Á suốt mấy tháng
liền. Được sự cổ vơ nồng
nhiệt của khán giả và thân hữu, ông sáng
tác ca khúc thứ hai Trăng Thanh B́nh, lại thêm
một thành công rực rỡ. Từ đó ông liên
tục sáng tác thêm những tác phẩm như Kiếp
Tha Hương, T́nh Cố Đô, Chuyến Đ̣
Vĩ Tuyến…
Một buổi tối, khi đang
ngồi học thi, chợt nghe tiếng ru con của
người hàng xóm, xen kẽ tiếng ru là nhịp
gơ từ khúc cây xuống mặt chiếc phản
gỗ. Bực ḿnh v́ chia trí không học được,
ông bỏ ra ngoài hiên đứng ngắm vầng
trăng đêm. Tiếng dội cộp, cộp
vẫn vang đều tai. Kỷ niệm của
thủơ ấu thơ nơi thôn làng xưa bỗng
vụt sống lại. Ông chạy vội vào nhà
ôm lấy cây đàn và hí hoáy ghi vội những gịng
nhạc thoáng hiện. Nhạc sĩ hỏng thi
hôm sau, nhưng đă để lại cho đời
một bài nhạc bất hủ: Khúc Ca Ngày Mùa. Hai
tuần sau, trên toa xe lửa ra miền Trung dự trại hè liên
trường, ông xúc động nh́n cảnh núi rừng
vừa hùng vĩ, vừa thơ mộng của
quê hương. Khi đoàn tàu đến ga Nha Trang,
ông cũng vừa viết xong bài Đoàn Người
Lữ Thứ.
Năm 1958 ông nhập ngũ.
Năm 1959 ông giải ngũ và gia nhập
Đoàn Hoa T́nh Thương. Đây là giai đoạn
ông di chuyển nhiều nhất, theo chương
tŕnh ông có dịp đi khắp nơi từ Bến
Hải đến Hà Tiên. Những cảnh sắc,
tâm t́nh ở mỗi địa phương đă
là nguồn cảm hứng cho những sáng tác sau
này của ông.
Năm 1959 đời sống ổn
định, lợi tức thu nhập khá hơn
do chính ông tự phát hành nhạc của ḿnh mà không
qua trung gian các nhà phát hành. Từ giă xóm Vạn Chài,
ông và gia đ́nh dọn về căn nhà mới khang
trang ở cư xá Lữ Gia. Cũng trong năm
này, ông lập gia đ́nh với nữ kịch sĩ
Túy Hồng. Cuộc hôn nhân này cho ông được
hai cô con gái xinh xắn, dễ thương.
Năm 1973 sau khi các em đă ăn học
nên người, tạm xong trách nhiệm của
người anh trưởng, ông dọn về một
căn nhà khác trên đường Nhật Tảo
và ở đây cho đến ngày mất nước.
Năm 1975 ông và gia đ́nh cùng hơn
4,000 người lên tàu Trường Xuân để
vượt thoát làn sóng đỏ bạo tàn đang
tràn vào Sài G̣n. Sau vài tháng ở trại tỵ nạn,
gia đ́nh ông được bảo trợ về
định cư tại thành phố Virginia Beach
.Được vài tháng, gia đ́nh ông dọn về
thành phố Falls Church, Virginia. Năm sau, gia đ́nh
dọn về thành phố Dallas, rồi Houston thuộc
tiểu bang Texas.
Năm 1981 những xáo trộn, bất đồng
trong đời sống đưa đến việc chia
tay giữa ông và người bạn đời. Sau đó,
ông sang Pháp cùng với cô em út mở một nhà hàng ở
Paris. Đây là thời gian ông sáng tác dồi dào nhất
tại hải ngoại.
Năm 1995, ông trở về Hoa Kỳ,
cư ngụ ở California. Ngày 13 tháng 3 năm 1999,
ông bị đứt mạch máu năo ở bán cầu
năo bên trái. Tuy được cấp cứu kịp
thời, nhưng hậu quả là ông bị liệt
nửa thân người. Sau 5 năm kiên tŕ tập
luyện, ông đă có thể di chuyển quanh nhà
một ḿnh mà không cần gậy. Hiện nay, ông
sống tại Garden Grove, sức khỏe khả
quan hơn nhiều . Bản tính lạc quan đă
giúp ông đủ sức mạnh tinh thần để
chịu đựng nổi bất hạnh và vượt
qua nghịch cảnh.
|